Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng

Chương 500: Kiếm Tiền Và Ăn Đòn

Chương trước Chương sau

Tô Hoán căng thẳng, nhưng ý nghĩ muốn kiếm tiền giúp bà đã tiếp thêm dũng khí cho bé.

“Được!”

kh biết bơi, lần đầu tiên xuống nước, lại còn là giữa biển cả mênh m, ai cũng sẽ th hoảng hốt. Nhưng Tô Hoán tỏ ra khá bình tĩnh, chỉ là nắm tay Vân Tiểu Cửu và Vân Tiểu Ngũ chặt. Mãi đến khi đứng trước mặt Hổ kình, được con cá khổng lồ lao xuống cõng lên lưng, bé mới vội vàng ôm chặt l vây lưng của nó.

“Ôm chắc nhé, tớ bu tay đây.”

Giọng Tô Hoán run run: “Được, được .”

Đám Vân Tiểu Cửu bu Tô Hoán ra, cũng tìm con Hổ kình quen thuộc của để trèo lên.

“Giảo Giảo, bọn xong !”

Vân Giảo đáp một tiếng lảnh lót: “Đi thôi nào~”

Tô Hoán lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác lướt sóng trên biển kích thích đến nhường nào. Kh mất quá nhiều thời gian, họ đã đến một hòn đảo hoang. Vì vấn đề thời gian, Vân Giảo kh dẫn họ quá xa. Hòn đảo này chính là nơi trước đây họ từng bắt bào ngư và rết biển.

“Đến nơi , chỗ này cơ bản kh ai tới, nhặt được cái gì thì là của đó nhé.”

Đám Vân Giảo cũng một thời gian chưa quay lại đây, kh biết bào ngư sinh sôi thêm nhiều kh. Vân Giảo chạy kiểm tra trước, th số lượng kh tăng bao nhiêu, vẫn là loại bào ngư kích cỡ vừa . Nhưng thứ này bán cũng khá được giá.

“Tô Hoán, mau qua đây nhặt bào ngư này, thứ này giá trị lắm.”

“Tô Hoán, chỗ này tôm này! Vân Tuế, kh muốn nhặt tôm về cho sư phụ ? Mau lại đây, nhiều tôm tít lắm.”

“Oa, Giảo Giảo, kia là hà ngỗng kh? Nghe nói bán đắt lắm, mà nó mọc cao quá.”

(Xin lỗi mọi , m ngày nay tâm trạng bị ảnh hưởng nhiều nên cập nhật hơi ít, sẽ cố gắng ều chỉnh để duy trì bốn nghìn chữ mỗi ngày).

Mọi cắm cúi bắt đầu tìm kiếm, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng reo hò và tiếng cười giòn giã. Vì muộn nên họ nhặt nhạnh kh được bao lâu đã quay về, nếu kh trời sẽ tối mịt.

Về đến bến tàu, việc đầu tiên là về nhà thay quần áo. Tô Hoán mượn một bộ đồ của Vân Tiểu Cửu để mặc tạm, sau đó cả đám kéo nhau bán hải sản. Đồ của nhà Vân Giảo nhặt được thì chia một phần để ăn, còn lại mới đem bán. Riêng đồ của Tô Hoán thì bé bán sạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-500-kiem-tien-va-an-don.html.]

Nhờ đám Vân Giảo dẫn mối, hải sản của Tô Hoán đều được thu mua đúng giá. Tuy chưa quen việc nên nhặt kh được nhiều, nhưng bé cũng thu về được bốn đồng tám hào. Đối với Tô Hoán, số tiền này đã là một niềm hạnh phúc lớn lao. bé ghi tạc ân tình của nhà họ Vân vào lòng, thầm thề sau này cơ hội nhất định sẽ báo đáp.

Lúc ra về, Tô Hoán còn được tặng một hộp lớn tôm hùm đất xào tỏi thơm nức mũi. hộp tôm nóng hổi, Tô Hoán cảm động muốn rơi nước mắt.

“Mang về ăn cùng bà nhé, nước sốt này chan cơm là ngon nhất đ.”

Tô Hoán gật đầu mạnh: “Vâng ạ!”

Vân Lâm Hải đích thân đưa Tô Hoán về, vì đã nghe con trai út kể chuyện bé này đã giúp đỡ con thế nào.

Tối đến, Vân Lâm Hải vừa về đến nhà đã th vợ và em dâu đang cầm roi đuổi đ.á.n.h m đứa nhỏ. Vân Giảo thì đứng một bên xem kịch hay.

“Áu áu áu, bọn con sai ! Mẹ ơi tha cho con!”

“Gan các con to bằng trời nhỉ! Dám giấu giếm lớn, gọi Giảo Giảo họp phụ cho các con à? Các con muốn lên trời hái luôn đúng kh!”

Vân Lâm Hải nghe xong đầu đuôi câu chuyện, cũng vớ l chiếc đế giày, tóm được đứa nào là "tặng" cho vài phát. Nhất thời, nhà họ Vân vang lên tiếng "quỷ khóc sói gào". Cuối cùng, đám Vân Tiểu Ngũ ôm m, ngoan ngoãn khai báo sạch sành s mọi chuyện.

Vì thế, sáng mai Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà vẫn lên trường một chuyến. Thực ra chuyện đ.á.n.h bọn lưu m là việc tốt, nếu bị gọi phụ vì lý do đó, họ thể sẽ mắng vài câu l lệ nhưng trong lòng sẽ kh trách móc, thậm chí còn tìm cách tính sổ với đám kia. Nhưng cái đám r con này lại bày ra cái trò "mời em gái họp phụ " kh thể tin nổi, bị ăn đòn là hoàn toàn đáng đời!

Sáng sớm hôm sau, Vân Lâm Hà và Vân Lâm Hải lên trường. Vân Giảo kh theo, cô bé lên huyện tìm sư phụ.

Khi hai em nhà họ Vân bước ra khỏi văn phòng thầy chủ nhiệm, họ lập tức bị các giáo viên khác vây qu chào hỏi. Ai n đều hỏi thăm Vân Giảo, khen ngợi cô bé xuất sắc thế nào, hỏi khi nào cô bé lại đến trường, họ vô cùng hoan nghênh. Ngay cả hiệu trưởng cũng đích thân tới, hỏi khi nào Vân Giảo chính thức nhập học, tha thiết mời cô bé chọn trường của họ và hứa sẽ miễn toàn bộ học phí.

Lúc rời khỏi trường, bước chân của Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà cứ như đang trên mây.

“Giảo Giảo mới đến trường một ngày thôi đúng kh ?” Vân Lâm Hà hỏi.

Vân Lâm Hải gật đầu: “Chứ còn gì nữa.”

Nhưng chỉ mới một ngày mà cảm giác cả trường đều biết mặt biết tên con bé . Quả nhiên, sự xuất sắc của Giảo Giảo nhà họ là thứ kh gì che giấu nổi. Nghĩ th suốt, hai em nhe răng cười đắc ý.

“Chú th kh, Giảo Giảo nhà ta vừa th minh vừa được lòng , chưa học chính thức mà đã bị ta 'nhòm ngó' tr giành .”

Về đến nhà, họ kể lại chuyện này cho cả gia đình nghe. Các vị phụ nhà họ Vân ai n đều mát lòng mát dạ. Tuy nhiên, chuyện học của Giảo Giảo cũng cần cân nhắc kỹ lưỡng. Dù xuất sắc đến đâu thì trẻ con vẫn đến trường học hành bài bản.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...