Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 540: Quà Tặng Và Chuyện Chiếc Vòng Vàng
“Mẹ của thằng Nhị Cẩu ở thôn bên cạnh các con biết kh? cả của nó mở sạp bán quần áo trên thành phố, kiếm được chút tiền nên mua cho bà ta một chiếc vòng vàng, mà mỏng dính hà. Thế mà bà ta cứ đeo cái vòng đó khoe khắp nơi, khoe sang tận thôn luôn. Kết quả là chưa được m ngày nghe đâu bị cướp , bị ta đập ngất từ phía sau, đưa vào bệnh viện cấp cứu, đến giờ vẫn chưa bắt được đứa nào.”
Nghe đến đây, Thẩm Vân Liên và mọi đều hít một hơi lạnh: “Đúng là vô pháp vô thiên thật.”
Bà ngoại Thẩm gật đầu: “Chứ còn gì nữa, mẹ thằng Nhị Cẩu tỉnh lại thì gào khóc t.h.ả.m thiết, c.h.ử.i bới khắp nơi nhưng ích gì đâu, chính bà ta cũng chẳng rõ mặt đứa cướp.”
Vân Lâm Hải dặn dò: “Vậy thì nguy hiểm quá. Mẹ à, cái vòng này mẹ cứ tìm chỗ nào thật kín mà cất , sau này cần tiền thì bán, kh thì để trong nhà thỉnh thoảng lén l ra ngắm cho vui là được.”
Thẩm Vân Liên gật đầu tán thành, chiếc vòng này đúng là kh thể đeo ra ngoài được. Nhưng họ cũng kh ý định l lại quà đã tặng.
“ lại tặng thứ quý giá thế này kh biết.” Miệng thì nói vậy nhưng trên mặt bà ngoại Thẩm lại rạng rỡ nụ cười. Con gái hiếu thảo, cháu ngoại cũng hiếu thảo, bà vui mừng khôn xiết.
Vân Giảo cười nói: “Mợ cũng phần ạ!” Cô bé lại l ra một chiếc vòng khác nhét vào tay mợ Thẩm.
Mợ Thẩm giật : “Kh được, kh được đâu, cái này mợ kh nhận được.”
Vân Giảo lại nhét thêm vào tay cô: “Nếu mợ kh thích vàng, vậy mợ xem chiếc vòng phỉ thúy hay vòng ngọc này hợp ý mợ kh?”
Chiếc vòng phỉ thúy hoa văn trôi nổi cực đẹp, chất ngọc trong suốt như thủy tinh, bên trong những mảng màu x lam tựa như b tuyết. Còn chiếc vòng ngọc thì trắng mịn màng như mỡ cừu. So với vàng, Vân Giảo thích phỉ thúy và ngọc thạch hơn, dù một số mẫu trang sức vàng được chế tác tinh xảo cô cũng ưng ý. Bản thân cô cũng đã sưu tầm được m chiếc .
Mợ Thẩm há hốc miệng kinh ngạc. Mới bao lâu kh gặp mà mức độ giàu của tiểu Vân Giảo đã vượt xa trí tưởng tượng của cô .
“Vậy... mợ l chiếc vòng vàng này thôi.” Cảm giác hai chiếc kia còn đắt đỏ hơn nhiều. Quan trọng nhất là vàng thì bền, lỡ rơi xuống đất cũng kh , chứ hai chiếc kia mà rơi vỡ thì cô xót c.h.ế.t mất.
Vân Giảo gật đầu, quay sang chia quà cho ngoại và . Quà của ngoại Thẩm là một cái tẩu t.h.u.ố.c làm bằng gỗ đàn hương, kh chỉ đẹp mà còn tỏa hương thơm dịu nhẹ. Của Thẩm là một chiếc nhẫn bản lớn bằng phỉ thúy màu x đế vương rực rỡ. Còn hai họ thì mỗi được một con giáp theo tuổi làm bằng vàng ròng, to bằng nắm tay trẻ con.
Thẩm Tu Viễn vật trong tay mà trợn tròn mắt: “ đột nhiên thành đại gia thế này ?!”
Giây tiếp theo, món quà trong tay đã bị mẹ ruột thu hồi kh thương tiếc: “Con còn nhỏ, kh được mang thứ này ra ngoài phá phách. Mẹ cất hộ cho, đợi bao giờ cưới vợ mẹ đưa lại.”
Thẩm Tu Viễn: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-540-qua-tang-va-chuyen-chiec-vong-vang.html.]
“Vậy của cả thì mẹ?”
Mợ Thẩm đáp tỉnh bơ: “Của cả con mẹ cũng cất luôn.”
Thẩm Khoan thì kh ý kiến gì, vật quý giá thế này chính cũng sợ làm mất. Thẩm Tu Viễn lúc này chỉ biết câm nín.
Vân Giảo cười hì hì, quà của các trai cô cũng bị mẹ cất hết, bảo là để dành làm vốn cưới vợ. Thực ra lý do chính là sợ bọn trẻ mang đồ bán l tiền tiêu xài hoang phí, hình thành thói quen xấu. Về ểm này, lớn trong nhà đều đồng lòng, ngày thường kiểm soát tiền tiêu vặt của chúng chặt, ngay cả Vân Giảo cũng kh ngoại lệ.
Đương nhiên, đây mới chỉ là quà riêng Vân Giảo tặng, quà của những khác vẫn còn chất đầy trên xe ba bánh. Lúc này bên ngoài, dân làng đang vây qu chiếc xe bàn tán xôn xao, hai con ch.ó và một con mèo thì ngồi c chừng đống đồ.
“Chà, con mèo này tr quen quá nhỉ.”
“ kh quen được? Chẳng con mèo tam thể hung dữ nhất thôn trước đây . Sau này nó theo cháu ngoại nhà Đại Ngưu, mới đó mà đã được nuôi béo mầm thế kia .”
Nghe th từ "béo", mèo đại ca liền giơ vuốt về phía đó đe dọa.
nọ vội lùi lại: “Con mèo này nghe hiểu tiếng hay ? cảm th nó định cào .”
“Chắc nó muốn tặng cho mặt vài đường cơ bản đ.”
Vân Lâm Hải và mọi ra, cười hì hì chào hỏi hàng xóm.
“Nhà A Liên đ à, các cháu lại mang đồ tốt gì về thế?”
“Nhà các cháu làm gì mà giàu nh vậy, c việc gì tốt giới thiệu cho bà con với. Chúng đều A Liên lớn lên cả, hàng xóm láng giềng giúp đỡ nhau chút mà...” Đúng là mặt dày thật, ai n đều vểnh tai lên nghe ngóng.
Vân Lâm Hải cười trừ đáp: “Làm gì c việc gì đâu ạ. Cả nhà cháu đều là dân chài cả, trước đây may mắn bắt được con cá ngừ lớn, bán được m nghìn tệ nhưng cũng bị trộm mất một ít . Những thứ này đều là tôm cá nhà cháu tự đ.á.n.h bắt được, kh tốn bao nhiêu tiền đâu.”
Nói , mở thùng xe cho mọi xem một cách c khai. Trong thùng xốp ướp đá là ba con cá sủ vàng lớn, cùng một ít cá sủ vàng nhỏ và tôm hùm. Một chiếc gùi khác đựng rong biển khô, tôm khô, mực xé, cá hun khói các loại.
“Đ, các bác xem, toàn đồ nhà biển kiếm được cả. Nhà cháu thuyền nên cũng tiện, may mắn thì kiếm được ít hải sản này thôi.”
Mọi vào, tuy nghe nói vậy nhưng ai n đều ghen tị đỏ mắt. Dù thì toàn là thịt cả, con tôm hùm to tướng kia qua đã biết giá trị kh hề nhỏ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.