Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 577: Báu Vật Của Quân Khu
Tạm biệt những bạn to xác dưới biển, Vân Giảo trực tiếp về nhà.
Ngày hôm sau, cô bé cùng A cha và A mẹ lên tàu hỏa Tân Cương. Vân Tiểu Ngũ và các khác thực ra cũng muốn , lăn lộn ăn vạ đòi theo bằng được. Sau đó bị tẩn cho một trận ra trò.
Bên kia, việc trục vớt máy bay mang về quân khu gây ra chấn động kh nhỏ. Phó đoàn trưởng Lâm trực tiếp tìm sư trưởng và kể lại chuyện của Vân Giảo một lượt.
“ nói là, tóc và mắt của đứa bé đó đều đổi màu ?”
Phó đoàn trưởng Lâm gật đầu.
“Họ giải thích thế nào?”
Phó đoàn trưởng Lâm: “Họ bảo là con lai.”
Sư trưởng cười: “Thì đúng là con lai, ều lai này lai m.á.u hay kh thì kh chắc.”
Với những gì Vân Giảo thể hiện ra hiện tại, còn kh hiểu nữa thì là ngốc .
“ ều, đồng chí nhỏ này đối với chúng ta là báu vật, bảo vệ cho tốt đ.”
“Thế này , liệt kê tất cả tư liệu về cô bé vào dạng tuyệt mật.”
“Rõ, cần phái bảo vệ cô bé kh ạ?”
“Kh cần, như vậy ngược lại càng gây chú ý, sau này cô bé cần làm gì đều thể trực tiếp đến hỏi , sẽ tiếp tục báo cáo chuyện của cô bé lên trên.”
Ở vùng biển này, một đứa trẻ thần kỳ như vậy, lại còn thân thiện với họ, đây đối với họ là chuyện tốt.
Vân Giảo đối với những chuyện này đều kh biết. Ngồi tàu hỏa m ngày, cuối cùng cũng đến nơi.
Trên tàu hỏa, khi qua một số khu vực, họ qua cửa sổ tàu th những chiến sĩ đứng gác trong gió lạnh. mà Vân Lâm Hải và Thẩm Vân Liên đỏ cả mắt.
Cứ nghĩ đến hai đứa con nhà thể cũng đang đứng gác trong gió lạnh như thế, vừa đau lòng lại vừa tự hào.
“Trời ơi, bên này vẫn lạnh thế.”
Bên họ bây giờ đã khá ấm áp . Bên này nơi vẫn còn tuyết.
Đây kh trọng ểm, trọng ểm là khí hậu cao nguyên bên này thực sự khiến những sống ở vùng biển như họ kh thích ứng nổi. Thẩm Vân Liên và Vân Lâm Hải cảm th cả yếu ớt vô cùng. Hít thở cũng nặng nề.
Vân Giảo thì đỡ hơn, nhưng khí hậu bên này đối với cô mà nói cũng thực sự kh thích ứng lắm. Quả nhiên cô vẫn hợp với vùng biển hơn.
Chuyển xe tìm được một chiếc xe lừa thể đến quân khu. Ông lão đ.á.n.h xe còn chở kh ít rau củ. Vừa hay là dân làng ở gần quân khu bên đó.
Biết họ đến thăm thân, con trai lính trong quân khu, nói chuyện với họ cũng nhiệt tình hẳn lên. Chỉ là tiếng phổ th kh tốt lắm, còn pha lẫn tiếng địa phương, họ nghe câu được câu chăng. những chỗ kh hiểu đành khua tay múa chân ra hiệu.
Đoạn đường này dài, Vân Giảo bọn họ ngồi trên xe lừa, m.ô.n.g bị xóc nảy ê ẩm. ều, bên này phong cảnh mà vùng biển của họ kh . Xa xa là núi tuyết trắng xóa, thảo nguyên, sa mạc, còn nhiều động vật chưa từng th.
“Kia là dê ạ?”
Vân Giảo chỉ vào đám đồ vật từng đàn từng đàn phía xa, cô xa, thể rõ đại khái dáng vẻ con dê. Những khác chỉ thể th những chấm nhỏ kh rõ ràng.
“Mắt cô bé tinh thật đ, chắc là dê, các vị từ phương Nam tới kh, là biết kh giống bên này .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-577-bau-vat-cua-quan-khu.html.]
“Bên này nhiều đàn ngựa hoang, đàn dê đàn bò lắm.”
Vân Lâm Hải: “Nhiều thế, vậy chẳng kh lo thiếu thịt ăn .”
Ông lão lắc đầu: “Kh được đâu, kh bắt được đâu, chạy nh lắm.”
Cũng , nếu dễ bắt thế thật, thì đã chẳng nhiều thú hoang dã thế.
Lúc đầu ba còn hào hứng ngắm phong cảnh hoàn toàn khác biệt với phương Nam này, nhưng nh họ đã khổ sở. Xe lừa xóc quá, đau m. Chủ yếu là thời gian quá dài, họ đã trên đường ba tiếng đồng hồ .
Đường còn đặc biệt lầy lội, đôi khi xe bị kẹt họ còn xuống giúp đẩy xe. Muốn ngủ cũng kh ngủ được.
Thế là cứ xóc nảy như vậy, đến nơi thì trời đã tối . họ tê dại cả .
Hôm nay bộ dạng này quá nhếch nhác và mệt mỏi, tìm nhà dân nghỉ ngơi một ngày trước đã. Vì họ trả tiền trọ, nên dễ dàng tìm được một nhà dân thể cho ở nhờ.
Thu dọn đơn giản xong liền lăn ra giường ngủ. Lúc này cũng đừng nói chuyện lạ giường nữa, mệt rã rời thì bất kể giường gì, dù chỉ là tấm ván cũng ngủ được.
Mãi đến ngày hôm sau, ngủ đủ giấc mới dậy, ngủ một giấc xong cảm th tinh thần tốt hơn nhiều.
Vân Giảo dậy tìm A cha A mẹ, phát hiện họ đang nói chuyện với ở đây.
“Giảo Giảo con mau lại đây.”
Vân Giảo tới mới phát hiện, nói chuyện với họ bất luận tướng mạo hay lời nói, đều rõ ràng kh bản địa.
“Mắt và tóc của con bé...”
Thẩm Vân Liên vội nói: “Giảo Giảo nhà là con lai.”
đó kinh ngạc Thẩm Vân Liên và Vân Lâm Hải. Kh chứ, hai các vị cũng chẳng ai giống nước ngoài cả.
“Khụ... Giảo Giảo kh con ruột nhà chúng , nhưng con bé giống hệt con ruột nhà chúng .”
“Ồ ồ.”
đó hiểu .
“Giảo Giảo, đây là dì Lư của con.”
Vân Giảo ngoan ngoãn tới gọi một tiếng dì Lư.
Lư Vũ: “ cũng một đứa con gái, vì và bên này tướng mạo kh giống nhau, con bé cũng mang chút cảm giác lai, da trắng mắt to, xinh lắm.”
Cô nói về con gái với vẻ mặt đầy dịu dàng. Từ trạng thái hiện tại của cô thể th, tuy nghèo một chút, nhưng lại thỏa mãn.
“ là th niên trí thức đợt ba xuống n thôn, sau đó quen biết và kết hôn với chồng định cư ở đây luôn.”
Thẩm Vân Liên tò mò: “Vậy cô kh về ?”
“ nhiều từng hỏi câu này.”
“Với nhiều , thành phố lớn tốt hơn, nhưng với , cuộc sống hiện tại đã tốt .”
“Nhà năm cô con gái, trong nhà trọng nam khinh nữ, chưa từng học, lúc xuống n thôn là tự đăng ký, đến đây tuy khổ một chút, nhưng chăm chỉ thì thể ăn no bụng, cái nhà đó, về họ cũng chẳng chào đón đâu.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.