Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng

Chương 602: Chuyện Cũ Qua Đi, Khách Quý Ghé Thăm

Chương trước Chương sau

Nghe bà nói vậy, sự chú ý của mọi lập tức đổ dồn vào bà thím Hồng.

“Thím Hồng còn gặp cả tên gián ệp đó á? tr hung dữ lắm kh?”

“Thế thì nguy hiểm quá, may mà bà kh .”

Thím Hồng được nhiều quan tâm như vậy kh những kh sợ, còn ưỡn n.g.ự.c tự hào: “Chứ còn gì nữa, hôm đó đang dạo đến gần nhà Vân Đại Nã thì th một gã đàn từ nhà họ ra, cõng cái gùi, bên trong đồ đạc chất đầy ắp. Lúc đó đã th lạ , còn nói chuyện với vài câu nữa cơ. Ái chà bây giờ nghĩ lại mà th sợ, tên gián ệp đó mà bắt cả bà già này thì biết làm .”

“Lúc đó kh để ý, bây giờ nhớ lại tên gián ệp đó tr hung tàn lắm, mắt cứ phát sáng x lè, lúc nói chuyện răng n vừa nhọn vừa dài, là biết kh tốt .”

Vân Giảo: “...” Nếu kh cháu biết rõ sự tình, thì cháu cũng tin đ.

Nhưng mọi rõ ràng tin sái cổ. xấu mà, cũng chút diện mạo của xấu chứ.

“Nói như vậy, trong cái gùi đó chẳng đựng Vân Giảo ?”

Vân Giảo đang gặm quả xoài nhỏ, nghe vậy gật đầu: “Chắc là cháu đ ạ.” Chắc c là vậy, nhưng lúc đó cô đang ‘hôn mê’, đương nhiên kh biết .

“Tên gián ệp này xấu xa thật đ.”

“Nghe nói theo dõi Vân Giảo m ngày cơ.”

“Đáng đời bị bắt.”

Mọi tụ lại c.h.ử.i bới gián ệp, c.h.ử.i vợ chồng Thái Kim Hoa, cuối cùng an ủi Vân Giảo một chút. cuối cùng cũng giải tán. Chuyện này sau đó tuy vẫn được bàn tán m ngày, nhưng cuộc sống cuối cùng cũng quay về quỹ đạo.

Thoáng cái đã đến mùa nóng nhất. Vân Giảo đang chuẩn bị cho một việc khác. Trước đó đã hứa sẽ cùng cha nuôi xem phỉ thúy. Vào lúc thời tiết nóng lên, trong khoảng thời gian nghỉ hè, Tôn Diệu Đồng đưa con gái cùng đến.

“Giảo Giảo~”

Vân Giảo đang ở trong sân nhà , vắt vẻo cái chân đá con Vân Tiểu Hắc đang sấn lại tr dưa hấu với cô ra. Đột nhiên nghe th gọi , quay đầu lại th là Tôn Dao Cầm.

Tôn Dao Cầm vừa đến đã ôm chầm l Vân Giảo, véo véo khuôn mặt xinh xắn vẫn còn chút mũm mĩm của cô: “Lâu kh gặp, Giảo Giảo em càng lớn càng xinh thế này. Hu hu hu... thật sự kh thể về nhà với chị ? Chị nuôi em mà.”

Vân Giảo: “...” Quen quen .

“Tôn Dao Cầm, lại đến tr em gái với bọn tớ. Đã bảo đây là em nhà tớ, muốn mang à, kh cửa đâu!” Vân Tiểu Ngũ Tôn Dao Cầm, kẻ luôn muốn cướp em gái , cực kỳ ngứa mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-602-chuyen-cu-qua-di-khach-quy-ghe-tham.html.]

Tôn Dao Cầm chống nạnh: “Em gái thì , cũng là em gái tớ. Đến nhà tớ chơi một thời gian thì lại kh được.”

“Dù cũng kh được, kh em gái cũng kh được cướp của tớ.”

Hai đứa cứ như gà chọi, gặp nhau là cãi nhau. Vợ chồng Tôn Diệu Đồng th vậy cười lắc đầu, cũng kh ngăn cản. Trẻ con mà, tình cảm vốn dĩ là cứ ồn ào náo nhiệt như vậy. Bé Cầm ở nhà, trường học học quá nhiều thứ, bạn bè cũng chẳng m , tính tình đều khá giữ kẽ. Đến đây ngược lại sống động hơn hẳn.

Vân Giảo đứng giữa làm hòa giải, phiền c.h.ế.t được.

“Bé Tôn đến à, đúng lúc nấu cơm xong, vào ăn cùng luôn.” Một cái bàn ngồi kh hết từng nên chia làm hai mâm. Phụ nữ trẻ con một mâm, đàn uống rượu một mâm.

Sáu, món nào là làm thế?” Vân Tiểu Lục nghỉ hè về nhà, hôm nay đúng dịp trổ tài học tập của . Trên bàn m món là làm. Thiếu niên nhỏ tuổi, bây giờ xào nấu đã ra dáng lắm .

Vân Tiểu Lục vẻ mặt bí hiểm: “Em đoán xem?”

Vân Giảo một lượt, chỉ vào món cá quế sóc trên bàn: “Món này. Còn món này nữa.” Tôm nõn Long Tỉnh. Tiếp đó lại chỉ ra hai món nữa.

em ra được?” Đúng hết .

Vân Giảo hơi hất cái cằm nhỏ: “ đoán xem?”

Vân Tiểu Ngũ dùng đũa gõ vào đầu em song sinh: “Em ngốc thế, m món này A mẹ biết làm đâu, hơn nữa làm đẹp thế này là biết kh món ăn thường ngày ở nhà .”

Quả thực, sư phụ của Vân Tiểu Lục là đầu bếp tiệm tư nhân, tổ tiên còn từng làm ngự trù, chú trọng sắc hương vị đầy đủ. Kh chỉ ngon mà còn đẹp. Lúc dạy Vân Tiểu Lục đương nhiên cũng như vậy. Nên m món trên bàn kia bày biện cầu kỳ hơn chút, hơn nữa cũng là những món Thẩm Vân Liên kh biết làm. Cơm nhà và món ăn ở khách sạn lớn, tiệm tư nhân vẫn chút khác biệt.

“Chúng ta nếm thử tay nghề của Tiểu Lục xem thế nào.” Mọi đều đưa đũa về phía m món Vân Tiểu Lục làm. Trong ánh mắt mong chờ của , tất cả mọi đều đưa ra đ.á.n.h giá khẳng định.

“Ngon, con trai mẹ giỏi quá!” Thẩm Vân Liên vô cùng ủng hộ.

Vân Tiểu Lục cười ngượng ngùng: “Con so với sư phụ còn kém xa lắm, chỉ riêng đao c đã kém nhiều .”

“Con so với sư phụ con làm gì?” Thẩm Vân Liên nói: “Sư phụ con bao nhiêu tuổi con bao nhiêu tuổi, đợi con đến tuổi sư phụ con, nấu ăn chắc c cũng ngon như thôi.”

“Đúng đ đúng đ, tớ một em trai đầu bếp lớn thế này, sau này lộc ăn .”

Một bữa cơm ăn trong kh khí vui vẻ hòa thuận. Trong đó Tôn Dao Cầm là xúc động nhất, cũng thích kh khí này nhất. Ở nhà, bố và mẹ cô bé đều bận, nhiều khi thậm chí kh về nhà ăn cơm. Nên trong nhà chỉ một cô bé. Bà ngoại bây giờ cũng đang ở nhà . Thời gian dài, Tôn Dao Cầm cũng cảm nhận được một sự cô đơn. Kh khí gia đình nhà họ Vân là thứ cô bé gần như kh bao giờ cảm nhận được.

Ăn cơm xong, cô bé ôm l Vân Giảo: “Chị thích kh khí cùng nhau ăn cơm của nhà em quá. Bố mẹ bận, chị đa phần đều ăn cơm một , Giảo Giảo em đến nhà chị chơi với chị một thời gian mà.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...