Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 61: Món Quà Của Hổ Kình
Rùa biển tội nghiệp đã biến thành "rùa say sóng", vất vả lắm mới hoàn hồn, vội vàng bơi trối c.h.ế.t về phía bờ, bốn chiếc chân chèo đều quạt ra tàn ảnh .
Những kẻ đáng ghét này thế mà vẫn chưa chịu bu tha cho nó!
“Giảo Giảo!”
Bọn Vân Tiểu Ngũ vẫn đang hốt hoảng tìm Vân Giảo.
Mà lúc này, Vân Giảo đang cưỡi trên lưng Hổ kình, lao vút ra khỏi mặt biển.
“ trai, em ở đây này!”
Bọn Vân Tiểu Ngũ đang bơi trên mặt biển, th Vân Giảo chễm chệ trên lưng Hổ kình thì đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó là khiếp sợ tột độ.
Kh chứ, em gái à em đang cưỡi cái thứ quái vật gì thế kia!
“Em... em... em...”
Hổ kình cõng Vân Giảo xoay một vòng tại chỗ, từ âm th "ư ư" nó phát ra đều thể cảm nhận được sự vui vẻ tột độ của nó.
Vân Giảo ôm l vây lưng của nó, một bàn tay nhỏ vỗ xuống.
“Yên lặng chút nào!”
Giọng nói mềm mại non nớt vô cớ mang theo vài phần khí thế của một nữ vương biển cả.
Hổ kình tủi thân ngoan ngoãn im lặng, nhưng cái đuôi phía sau vẫn giống như đuôi cún con kh ngừng vẫy vẫy tạo sóng.
“Giảo Giảo! Tiểu Ngũ! Tiểu Lục...”
Thẩm Vân Liên và Vương Mai sốt ruột kh thôi, cũng lội xuống biển.
Đứng ở chỗ nước ngang h thể th m đứa trẻ, th bọn chúng kh mới tạm yên tâm.
“Các con còn kh mau quay lại! Gan mà to thế hả! Kh biết kéo em lại một chút, một con sóng ập tới cuốn các con thì làm ? Để chúng ta sống thế nào đây!”
Bọn họ căn bản kh dám nghĩ đến viễn cảnh m thằng nhóc trong nhà cùng Vân Giảo bị cuốn xuống biển sẽ hậu quả khủng khiếp gì.
Lần này cho dù cưng chiều Vân Giảo đến m, cô bé cũng bị mắng một trận tơi bời.
Vân Giảo ngoan ngoãn cúi đầu nghe mắng, kh dám ho he.
Bọn Vân Tiểu Ngũ cũng cúi gằm mặt, kh dám cãi lại nửa lời.
“Biết lỗi chưa?”
Vân Giảo và các trai đều gật đầu như gà mổ thóc.
Cách đó kh xa, con Hổ kình vẫn đang kêu "ư ử" đầy tiếc nuối.
Vương Mai sang, ngạc nhiên: “Con Hổ kình đó là con mà mọi cứu hôm trước à? Nó đang làm gì thế?”
Vân Giảo lí nhí: “Nó gọi con ra chơi.”
Vương Mai & Thẩm Vân Liên: “...”
“Chơi cái gì mà chơi? Nó là cá, con là , mà chơi cùng nhau được? Nguy hiểm lắm!”
“Đừng để ý đến nó! Con cá lớn này lại l oán báo ân thế nhỉ, suýt nữa thì hại c.h.ế.t con bé.”
Vân Giảo: “...” *Oan cho Hổ kình quá.*
Cuối cùng kh còn cách nào khác, cô bé chỉ đành chơi ở trên bờ.
Nhưng vẫn quay lại vẫy tay chào hỏi Hổ kình một tiếng.
Hổ kình ở trong biển kêu " " hồi lâu, trong làng đến xem náo nhiệt cũng đ dần lên.
Từng một tò mò chỉ trỏ về phía Hổ kình đen trắng nổi bật.
“Con cá lớn này vẫn chưa à?”
“Nó đang làm gì thế nhỉ?”
“Tiếng kêu này nghe cũng hay đ chứ, nó lại kh sợ nhỉ?”
Còn bản thân Hổ kình, th Vân Giảo thật sự kh xuống chơi với nữa, liền tức tối quay lặn xuống biển, biến mất tăm.
Vân Giảo th nó , vỗ vỗ con rùa biển lớn đang nằm thở dốc bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-61-mon-qua-cua-ho-kinh.html.]
“Cho mày này.”
Cô bé mở một con ngao vừa đào được, l thịt đút cho rùa biển lớn ăn.
Coi như bù đắp cho việc nó bị dọa sợ mất mật.
Rùa biển lớn lúc mới lên bờ thì ỉu xìu như bánh đa nhúng nước, bây giờ được ăn mới hồi phục lại một chút sinh khí.
Vân Giảo đào từ trong cát ra m con ngao cho nó ăn, còn nhặt được ít tôm tít, nhét cho nó một con lại lén lút nhét một con vào miệng nhai nhồm nhoàm.
Dù cũng là con rùa trung thành tìm cầu gai cho cô, lại là đàn em của , Vân Giảo đối xử với nó vẫn rộng lượng.
Vân Giảo cầm chiếc xẻng nhỏ, tay nâng xẻng hạ, từ trong cát cạy ra một viên đá nhỏ màu đỏ đẹp.
Ở bờ biển, muốn tìm các loại đá đẹp đủ màu sắc vẫn khá dễ dàng, bản thân Vân Giảo cũng nhặt được kh ít để sưu tầm chơi.
Tuy kh so được với trân châu đá quý dưới biển sâu, nhưng cũng nét quyến rũ mộc mạc riêng.
Viên đá cạy được lần này màu đỏ tươi như máu, hơn nữa còn hình dáng tự nhiên giống hệt một chú cá mập mạp nhỏ.
Cô bé nhặt viên đá hình chú cá mập mạp màu đỏ lên, dùng nước biển rửa sạch cát bên trên. Nó càng trở nên xinh đẹp hơn, dưới ánh mặt trời hiện ra một chất liệu trong suốt sạch sẽ như thạch .
Cô bé thích thú.
Hôm qua mở ra được một viên ngọc trai hình đuôi cá, hôm nay lại đào được một viên đá đẹp hình chú cá mập mạp.
Hai ngày nay thật là may mắn quá .
Chú cá mập mạp chỉ to bằng ngón tay út, Vân Giảo cẩn thận cất vào túi áo.
“Ư ư ư ~~~”
Âm th quen thuộc lại truyền đến, ngay sau đó là giọng nói oang oang của Vân Tiểu Ngũ.
“Con Hổ kình kia lại đến kìa!”
“Thế mà vẫn chưa , kh nó định an cư lạc nghiệp ở chỗ chúng ta luôn đ chứ?”
Vân Giảo vẫn đang ngồi xổm trên mặt đất, ngẩng đầu sang. Con Hổ kình kia lắc lư thân đồ sộ, thế mà lại bơi về phía vùng nước n.
Hơn nửa thân mắc cạn trên bãi cát, trong miệng ngậm thứ gì đó đen sì.
‘ ơi, quà này, tao bắt đ...’
Đây là tặng quà cho cô ?
Vân Giảo tò mò, cái này nhất định xem.
“A mẹ, con xem thử một tí thôi.”
Nói xong Vân Giảo liền chạy lon ton về phía Hổ kình.
Thẩm Vân Liên th chỗ con Hổ kình nằm nước biển cũng kh sâu, bèn để m em Vân Tiểu Ngũ theo bảo vệ em.
‘, cho mày nè.’
Th Vân Giảo đến, Hổ kình vui vẻ lắc đuôi, nhả thứ trong miệng xuống trước mặt cô bé.
Vân Tiểu Ngũ ngay sau Vân Giảo trố mắt : “Một con hải sâm to quá!”
Đúng vậy, món quà Hổ kình mang đến chính là một con hải sâm đen bóng.
Kích thước dài bằng bàn tay đàn trưởng thành, lại còn mập mạp.
“Cảm ơn mày nhé, tao thích lắm.”
Vân Giảo sờ sờ đầu Hổ kình.
Con Hổ kình này lập tức phát ra tiếng kêu vui vẻ, đuôi đập vào mặt biển làm b.ắ.n lên bọt nước tung tóe.
“Con Hổ kình này lại mắc cạn , làm đưa về biển đây?”
Căn bản kh cần giúp.
Đàn Hổ kình gia đình nó đã bơi tới ngoài xa, hơn nữa còn vừa mắng mỏ vừa gọi Hổ kình con về.
Hổ kình con lưu luyến Vân Giảo một cái, sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi , nó vặn vẹo thân hình hơi tròn trịa lùi dần về phía vùng biển sâu.
Đợi đến khi nước biển ngập quá nửa thân , nó xoay vẫy đuôi một cái là hoàn toàn biến mất vào trong lòng biển cả.
Chưa có bình luận nào cho chương này.