Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng

Chương 662: Bí Mật Của Liệt Diễm Hào

Chương trước Chương sau

Vân Tiểu Thất ra hiệu "OK" với em gái. tiến về phía phóng viên kia, kh để đe dọa mà là để xin lại những bức ảnh đó. Một ngày mang tính kỷ niệm thế này, nếu đã được chụp lại thì nhất định giữ làm kỷ niệm.

Cả nhà kh nán lại huyện lâu mà về thẳng nhà ngay trong chiều hôm đó. Trong bữa cơm gia đình, Vân Giảo bắt đầu kể cho các nghe về những trải nghiệm của ở nước ngoài suốt ba năm qua. Khi nghe đến khối tài sản hiện tại của Vân Giảo, ai n đều hít một ngụm khí lạnh.

“Trời đất ơi, mỏ vàng! Giảo Giảo, em vậy mà sở hữu cả một mỏ vàng ?!”

Vân Tiểu Thất kinh ngạc: “Liệt Diễm Hào?! Em gái, con tàu Liệt Diễm Hào lừng d đó là của em à?!”

nghe cha nuôi kể về Liệt Diễm Hào, nghe nói nó nổi lên từ ba năm trước, dẹp sạch kh ít băng nhóm hải tặc hung hãn, giờ đã trở thành tổ chức đấu giá trên biển lớn nhất thế giới. Trước đây nó từng đấu giá vô số trân bảo quý hiếm, hóa ra chủ nhân đứng sau lại là em!”

Vân Tiểu Thất kh biết dùng từ gì để diễn tả tâm trạng lúc này. vốn tưởng đã đủ nỗ lực, đủ giàu , vì hiện tại đang sở hữu kh ít c ty với triển vọng phát triển cực tốt. Dù chưa kế thừa sản nghiệp của cha nuôi, cũng đã đứng vào hàng ngũ đại gia mới nổi. Nhưng sự thật chứng minh, em gái từ nhỏ đã "đè đầu cưỡi cổ" các trai, đến khi lớn lên vẫn trâu bò hơn tất cả bọn họ cộng lại!

Tuy nhiên, họ kh hề ghen tị, ngược lại còn vô cùng vui mừng và tự hào. Vân Tiểu Thất mặt dày sáp lại gần: “Em gái à, sau này nếu việc làm ăn của Thất ca vươn tới chỗ em, nhớ mở cửa sau cho đ nhé.”

Vân Giảo cười híp mắt: “Được chứ ạ, nếu Thất ca muốn phát triển bên đó, hoặc chỗ nào cần dùng đến Liệt Diễm Hào, cứ bảo em một tiếng.”

“Đúng , cái này tặng cho mọi .”

Cô l ra vài tấm ngọc bài màu đen tuyền, trên đó êu khắc hình một Giao nhân vô cùng tinh xảo, mặt sau ba chữ "Liệt Diễm Hào".

“Đây là lệnh bài để vào Liệt Diễm Hào, thực chất nó tương đương với thẻ VIP. Mang theo cái này, các thể trực tiếp lên tầng ba của tàu để tham gia các buổi đấu giá.”

“Trong tay em ngoài tấm của bản thân thì chỉ còn mười tấm này thôi. Chín tấm này tặng cho chín trai, sau này muốn xem đấu giá thì cứ cầm theo là được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-662-bi-mat-cua-liet-diem-hao.html.]

“A cha, chú út, nếu mọi muốn , con cũng sẽ đưa mọi .”

Nhưng cô đoán cha và chú sẽ kh m hứng thú với những buổi đấu giá xa hoa đó, nên kh đưa lệnh bài cho họ. Quả nhiên, Vân Lâm Hải lắc đầu: “M chỗ đó chúng ta kh đâu. Cả đời quen qu quẩn ở n thôn , đến những nơi cao sang như vậy lại th kh tự nhiên.”

Vân Giảo cũng kh ép buộc họ thay đổi. Cô kiếm tiền là để gia đình được sống thoải mái, tự tại theo ý , chứ kh để cố chen chân vào giới thượng lưu. Cha mẹ cô cảm th thoải mái nhất khi ở trong thôn, vậy thì cứ để họ làm những gì họ thích. em cô ở đây, chắc c sẽ kh để bậc trưởng bối chịu bất kỳ ấm ức nào.

“Con dự định gửi một súc ‘Giao sa’ đến Liệt Diễm Hào.”

“Cuối năm nay Liệt Diễm Hào sẽ tổ chức một buổi đấu giá lớn, cần vật phẩm trấn giữ, Giao sa là lựa chọn kh tồi.”

Sở dĩ cô hào phóng như vậy là vì cô đã tìm được cách chế tạo Giao sa. Mặc dù chỉ là phiên bản "cấu hình thấp" so với Giao sa thực thụ của tộc Giao nhân, nhưng đối với con thời này, b nhiêu đã là quá đủ .

nhà họ Vân đều biết Vân Giảo quý những tấm Giao sa đó như bảo bối. Đến tận bây giờ, cô cũng chỉ mới dùng Giao sa để may ba bộ quần áo. Trong mắt họ, đó là vật phẩm dùng một lần, càng dùng càng ít.

Vân Giảo cười nói: “A mẹ, mọi đừng lo, con đã tìm được thể dệt Giao sa .”

Đó là một sự tình cờ. Năm ngoái, Vân Giảo bơi đến một vùng biển qu năm sương mù bao phủ, nơi được mệnh d là "vùng biển ma quỷ". Tàu thuyền vào đó gần như kh đường ra, mọi thiết bị định vị đều mất kiểm soát. Trong sương mù dường như một loại vật chất đặc biệt khiến con dễ rơi vào ảo giác, th những ều sợ hãi nhất. Nhưng những thứ đó hoàn toàn kh ảnh hưởng đến Vân Giảo.

Tiến sâu vào trong, cô phát hiện ra một hòn đảo biệt lập với thế giới. Trên đảo đó, cô tìm th tộc Thủy Chức Nữ. Những này, bất kể nam nữ đều khả năng lặn cực giỏi, họ thể nín thở dưới nước nửa tiếng đồng hồ và lặn xuống độ sâu đáng kinh ngạc.

Đặc biệt, trên đảo nuôi một loại tằm biển đặc thù, chúng ăn một loại tảo biển quý hiếm để nhả tơ. Đó chính là nguyên liệu chính để dệt nên Giao sa. Vân Giảo đã sống trên đảo một thời gian và phát hiện ra dấu vết của Giao nhân, như vảy cá hay hài cốt. Tuy nhiên, Giao nhân đã tuyệt chủng từ lâu, trên đảo dù giỏi bơi lội nhưng kh thể hô hấp dưới nước như cô. Họ chính là hậu duệ lai giữa Giao nhân và con . Qua hàng ngàn năm sinh sôi, huyết mạch Giao nhân trong họ đã mỏng m đến mức gần như biến mất.

Vì Vân Giảo là Giao nhân thực thụ, nên tộc ở đó đối xử với cô hòa nhã. Tuy nhiên, khi cô đề nghị họ rời đảo, họ lại tỏ ra vô cùng kháng cự. Mãi đến khi họ kể về lịch sử bi t.h.ả.m của bộ tộc, Vân Giảo mới hiểu lý do.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...