Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng

Chương 671: Gặp Lại Phó Minh Dụ

Chương trước Chương sau

Hai kia cũng ên cuồng gật đầu tán thành, đúng vậy, bọn họ ghen tị đến phát ên mất thôi. Nhưng đố kỵ ư? Hoàn toàn kh thể đố kỵ nổi trước một sự tồn tại hoàn mỹ như vậy. Hơn nữa, cô thật sự xinh đẹp, khuôn mặt kia thì ai mà nỡ giận cho được.

Vân Giảo dở khóc dở cười trước phản ứng của các bạn.

“Tóc của bạn là nhuộm ? Màu này đẹp quá mất.”

Vân Giảo khẽ hất tóc: “Kh đâu, tự nhiên nó đã màu này . Sinh viên trường được phép nhuộm tóc ?”

“Kh rõ nữa, hình như kh cấm. Nhưng mà là màu tự nhiên thật ? Thần kỳ quá, chưa th ai tóc màu x lam bao giờ.”

bạn xinh thế này, cũng muốn nhuộm thử quá.”

Hứa Mai can ngăn: “Thôi , Vân Giảo da trắng, mặt nhỏ, ngũ quan tinh tế nên mới hợp, chứ da hơi ngăm, nhuộm vào chắc kinh lắm.” Da Hứa Mai hơi sạm do thường xuyên làm việc đồng áng, cô kh dám mơ tưởng đến màu tóc kén như vậy.

Bốn cô gái mới quen trò chuyện rôm rả đến tận khuya, mãi đến khi quản lý ký túc xá nhắc nhở mới chịu tắt đèn ngủ. Sáng sớm hôm sau, cả bọn dậy sớm xếp hàng l nước rửa mặt. Trong buổi sáng hôm đó, nhiều đã th Vân Giảo. Màu tóc và đôi mắt đặc biệt đã định sẵn cô đến đâu cũng là tâm ểm.

Chỉ sau một ngày, cái tên Vân Giảo đã như một cơn gió thổi bùng khắp trường. Thậm chí vì muốn cô mà cố tình lượn lờ trước cửa lớp hoặc ký túc xá.

“Là cô đúng kh? Đẹp thật sự luôn.”

“Cảm giác cứ tỏa ra hương thơm th khiết , tóc và mắt màu x lam, kh lẽ là con lai?”

“Đẹp đến mức này thì tại lại kh được như thế chứ!”

Các bạn cùng lớp cũng thỉnh thoảng lại lén cô. Vân Giảo nhận ra nhưng đã quen , miễn là kh làm phiền đến thì cô cũng chẳng để tâm. Chưa đầy nửa tháng, quá nửa sinh viên trong trường đã biết đến cô, kh chỉ vì nhan sắc mà còn vì tài năng thiên bẩm.

Vân Giảo học chuyên ngành Đ y, các giáo sư đều khen ngợi cô hết lời. Cô tính tình ôn hòa, chỉ cần kh ai ác ý trêu chọc, cô đều thân thiện. Bạn học chỗ nào kh hiểu thường đến hỏi cô, và cô gần như giải đáp được mọi thắc mắc. Trong giờ thực hành châm cứu, khi các sinh viên khác còn đang run tay tìm huyệt vị, thì kim bạc trong tay Vân Giảo đã như linh tính, vèo vèo m cái đã cắm chuẩn xác, khiến mọi hoa cả mắt và càng thêm sùng bái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-671-gap-lai-pho-minh-du.html.]

Bắt mạch, nhận biết d.ư.ợ.c liệu, cô chưa từng sai sót, thậm chí thể cùng giảng viên thảo luận về các bệnh án phức tạp. Các thầy cô khoa Đ y yêu quý cô vô cùng, ai n đều muốn nhận cô làm đồ đệ ruột.

Vân Giảo cười đáp: “Dạ, nhưng em sư phụ ạ.”

Nghe vậy, các giáo sư Đ y như bị dội gáo nước lạnh. Ai mà lại nh tay đến thế chứ! Họ tiếc nuối kh thôi vì kh gặp được cô sớm hơn.

“Sư phụ em họ Từ, tên húy là Từ Lai ạ.”

Cái tên vừa thốt ra, các giáo sư lập tức chấn động. Giáo sư Tôn cảm thán: “Hóa ra là . Thảo nào, thảo nào.”

Vân Giảo tò mò: “Giáo sư Tôn, thầy quen sư phụ em ạ?”

Giáo sư Tôn cười ha hả: “ lại kh quen? Thầy và là bạn thân lâu năm, hồi trẻ thường xuyên cùng nhau nghiên cứu bệnh án. Sau này lão già đó chạy về một huyện nhỏ mở y quán hưởng th nhàn, kh ngờ lại thu nhận được một đệ t.ử xuất sắc thế này.”

Vân Giảo gật đầu: “Vâng, quê em ở đó, hồi nhỏ em may mắn gặp được sư phụ nên theo học tập.”

Giáo sư Tôn cô với ánh mắt hiền từ: “Trò Vân Giảo, em giỏi lắm. Hôm nào thầy thăm lão bạn già này mới được.” (Để xem đào góc tường được kh).

Tạm biệt các giáo sư, Vân Giảo rời khỏi văn phòng. Đi đến hành lang, cô th phía trước chút xôn xao, còn tiếng nữ sinh reo hò nhỏ. Vân Giảo thầm nghĩ: Ngôi nào đến trường thế nhỉ? Kh lẽ là Cửu ca đến tìm ?

Cô tiến lại gần xem thử, nếu là Cửu ca thì giải cứu, kh thì xem náo nhiệt. Nhưng khi đứng giữa đám đ, cô nhận ra đó kh chín, nhưng vẫn cần "giải cứu". Bởi vì đó là Phó Minh Dụ.

Phó Minh Dụ cũng học ở đây, và cũng là một "ngôi " của trường.

“Giảo Giảo.”

Phó Minh Dụ liếc mắt một cái đã th ngay Vân Giảo. Khuôn mặt vốn lạnh lùng của bỗng chốc dịu lại, đôi mắt ánh lên niềm vui. vẫn giống như hồi nhỏ, ít khi biểu lộ cảm xúc ra mặt, nhưng ánh mắt thì kh lừa được ai. Bị nhiều vây qu, Phó Minh Dụ tỏ rõ sự mất kiên nhẫn. là nam thần của trường, chiếm giữ vị trí đứng đầu bảng xếp hạng nhan sắc suốt ba năm qua. Kh chỉ đẹp trai, còn cực kỳ tài năng, sớm đã tham gia vào các dự án nghiên cứu cấp quốc gia cùng giáo sư.

bước về phía Vân Giảo, và ngay lập tức, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. Vân Giảo nh chóng nắm l tay kéo chạy : “Chúng ta mau thôi, đ quá .”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...