Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 7: Kẻ Ghen Ghét Và Người Được Yêu Thương
Vân Giảo nhe cái răng n nhỏ xíu (tưởng tượng thôi vì răng cô đều tăm tắp) về phía bóng lưng Vân Chiêu Đệ, thản nhiên quay .
này cô biết quá rõ. Vân Chiêu Đệ, con gái nhà Vân Đại Nã, cũng là họ hàng xa lắc xa lơ với nhà cô. Cái tên "Chiêu Đệ" (vẫy gọi em trai) đã nói lên tất cả số phận của cô ta trong gia đình trọng nam khinh nữ đó.
Kh hiểu từ lần đầu gặp mặt, Vân Chiêu Đệ đã tỏ thái độ thù địch với Vân Giảo. lẽ là ghen tị vì Vân Giảo được cả nhà cưng chiều, còn cô ta thì bị coi như cỏ rác.
Hồi Vân Giảo mới một tuổi, Vân Chiêu Đệ từng nhân lúc lớn vắng mặt định cướp kẹo của cô. Nhưng Vân Giảo đâu dạng vừa? Cô là Giao nhân cơ mà! Cô bé một tuổi khi đã lao vào c.ắ.n cho Vân Chiêu Đệ một phát nhớ đời vào tay.
Từ đó, Vân Chiêu Đệ kh dám ra mặt bắt nạt nữa, nhưng thường xuyên xúi giục thằng em trai béo ú đần độn Vân Tráng Tráng đến gây sự. Kết quả là thằng béo đó bị Vân Giảo "dạy dỗ" cho một trận khóc cha gọi mẹ. Hừ, thợ săn biển sâu kh ngán bất cứ đối thủ nào!
" thế em gái?" Vân Tiểu Ngũ th Vân Giảo thất thần liền lo lắng hỏi.
Vân Giảo chỉ tay về hướng Vân Chiêu Đệ vừa chạy, kh chút do dự mách lẻo: " Năm! Vừa nãy chị Vân Chiêu Đệ trừng mắt em! sợ lắm!"
Vân Tiểu Ngũ nghe xong lập tức nổi đóa: "Cái con nhỏ Vân Chiêu Đệ này bị ên à? Lớn tướng còn chấp nhặt với trẻ con! Để hôm nào gặp cho nó một trận!"
Vân Tiểu Thất xoa đầu em gái trấn an: "Nó ghen tị với Giảo Giảo nhà xinh đẹp đáng yêu đ mà! Kệ nó !"
"Nhưng em nhớ nhé, th nó thì tránh xa ra, đừng một . Nó xấu tính lắm."
Vân Giảo ngoan ngoãn gật đầu: "Em biết ạ."
Thực ra cô chẳng sợ, nhưng được các bảo vệ cảm giác thật thích.
...
Về đến nhà, chỉ bà nội đang ở nhà.
"Ông ơi! Bà ơi! Bọn cháu về !"
Giọng nói ngọt ngào như mía lùi của Vân Giảo vang lên trước tiên.
Ông nội Vân đang ngồi vá lưới trong sân, nghe tiếng cháu gái rượu liền vứt ngay cái kim đan xuống đất, cười híp mắt: "Giảo Giảo về đ à! Lại đây với nào!"
Vân Tiểu Thất bĩu môi giả vờ dỗi: "Ông nội thiên vị quá nha! Chỉ biết mỗi em gái, chẳng thèm bọn cháu l một cái."
Ba thằng cháu trai đặt m cái xô xuống đất cái "uỵch", vẻ mặt đầy đắc ý: "Ông bà ra mà xem bọn cháu mang cái gì về này!"
Ông nội Vân liếc mắt vào xô, sang con cá khổng lồ trên vai Vân Tiểu Ngũ. Đôi mắt già nua của mở to hết cỡ, tẩu t.h.u.ố.c trên miệng suýt nữa thì rơi xuống đất.
"Cái này... cái này... là các cháu bắt được thật á?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-7-ke-ghen-ghet-va-nguoi-duoc-yeu-thuong.html.]
Bà nội Vân từ trong bếp chạy ra, tay vẫn còn cầm cái xẻng xào rau. th đống hải sản tươi sống nhảy t tách, bà kêu lên: "Ôi trời đất ơi! Cục cưng của bà, mà nhiều đồ ngon thế này!"
Ông nội vội vàng sai bảo: "Bà nó đâu, mau l cái thùng phuy ra đây! Đổ nước biển vào nh lên kẻo cá c.h.ế.t!"
Cả cái sân nhỏ náo nhiệt hẳn lên. Con cá mú cọp được thả vào thùng nước lớn, quẫy đuôi làm nước b.ắ.n tung tóe.
"Còn cá mú đỏ nữa này!"
"Tôm hùm b! Một, hai, ba... bốn con! Hôm nay các cháu chọc vào ổ tôm hùm của Long Vương à?"
Bà nội Vân cười kh khép được miệng, nếp nhăn trên mặt giãn ra hết cỡ: "Đúng là Ma Tổ phù hộ, tổ tiên phù hộ!"
Vân Tiểu Ngũ hất cằm: "Bọn cháu giỏi kh? Vác con cá này về gãy cả vai đ ạ!"
Ông nội Vân cười ha hả, ôm l Vân Giảo thơm chụt vào má: "Giỏi! Giỏi lắm! Giảo Giảo và các đều là thần tài của !"
Vân Giảo được khen, cái đuôi nhỏ (vô hình) vểnh lên tận trời.
"Nh nh! Nhân lúc cá còn sống khỏe, mang ngay ra trạm thu mua bán !" Ông nội quyết định ngay.
Vân Giảo ôm chặt con tôm hùm nhỏ nhất trong lòng, ngước đôi mắt to tròn long l bà nội: "Bà ơi... giữ lại một con được kh ạ? Con muốn ăn..."
Đổi lại là nhà khác, chắc c đứa trẻ sẽ bị ăn tát vì tội hoang phí. Tôm hùm đắt tiền thế này để bán l tiền mua gạo chứ ai lại để ăn chơi?
Nhưng đây là nhà họ Vân, và đòi ăn là Vân Giảo.
Bà nội Vân cháu gái nhỏ thèm thuồng, lòng mềm nhũn. Bà c.ắ.n răng, phất tay hào phóng: "Được! Giữ lại! Con tôm Giảo Giảo đang ôm sẽ để lại tối nay hấp cho cháu bà ăn!"
"Hoan hô bà nội!" Vân Giảo reo lên, nụ cười tỏa nắng khiến cả nhà cũng vui lây.
Ông nội Vân xoa đầu cháu gái: "Đi! Chúng ta bán hàng l tiền mua kẹo cho Giảo Giảo!"
Cả đoàn lại rồng rắn kéo nhau ra trạm thu mua của chú Vân Vượng.
Th cả gia đình Vân Mộc kéo đến, Vân Vượng cười tươi như hoa nở: "Chú Hai! Cháu nghe đồn , m đứa nhỏ nhà chú hôm nay trúng đậm lắm kh?"
dân xung qu hiếu kỳ xúm lại xem. Khi con cá mú cọp và con cá mú đỏ được lôi ra, tiếng trầm trồ vang lên kh ngớt.
"Chà chà! Hàng tuyển! Hàng tuyển!"
Ông nội Vân cười khà khà, vuốt râu: "A Vượng, chú cân xem đống này được bao nhiêu, tính giá hữu nghị cho bọn trẻ nhé."
Vân Vượng vào cân, mắt sáng rực, tay cầm bút tính toán lia lịa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.