Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 84: Hai ông bà nhìn đồ đạc trong gùi không khỏi trách mắng.
“Trong nhà còn bao nhiêu đứa trẻ nuôi, các con thế này là dọn sạch cả nhà à, thế kh định sống qua ngày nữa ?”
Vân Lâm Hải giải thích: “Bây giờ chúng con tự mua được một chiếc thuyền , thu hoạch cũng kh tồi, những con cá này đều là nhà tự bắt về phơi khô, kh đáng tiền, trong nhà vẫn còn ạ.”
Thẩm Vân Liên cũng gật đầu: “Mẹ, những thứ này đều là do mẹ chồng con chuẩn bị, ít nhiều cũng là tấm lòng, bố mẹ cứ nhận l ạ.”
Bà ngoại Thẩm ngoài miệng tuy cằn nhằn, nhưng cũng kh thể bắt ta mang về lại được.
Bà quay sang nói với m đứa trẻ: “Đi đường mệt đúng kh, bà nấu mì cho các cháu ăn nhé.”
Trong lúc bà ngoại và mợ nấu mì, ngoài sân, Vân Giảo chơi đùa cùng các , còn được bế lên cưỡi trên vai, vui vẻ vô cùng.
“ ơi cháu cũng muốn cưỡi ngựa lớn!”
Thẩm Lương Bình: “Cháu xem cháu lớn ngần nào còn muốn cưỡi ngựa lớn, muốn đè c.h.ế.t cháu đ à?”
Vân Giảo cao lên , vươn hai bàn tay nhỏ mũm mĩm ra hái những quả lê trong tầm với.
Vân Tiểu Ngũ: “Giảo Giảo em lại thèm ăn , đợi chín kỹ mới ngon.”
Vân Giảo ậm ờ đáp lại: “Bây giờ, cũng, ngon!”
Thẩm Lương Bình cười ha hả: “Giảo Giảo vẫn thích nhét bất cứ thứ gì vào miệng nhỉ, mận, đào l, th mai trong núi nhà chúng ta cũng chín , ở lại nhà chơi thêm hai ngày vào núi chơi nhé.”
Vân Giảo gật đầu: “Vâng ạ vâng ạ.”
“Hái dưa hấu.”
Cô bé vẫn còn nhớ nhung dưa hấu cơ.
“Được, ăn mì xong chúng ta hái dưa hấu.”
Nấu mì nh, bà ngoại Thẩm còn ốp thêm trứng gà.
Đương nhiên kh nhiều đến thế, chỉ m đứa nhỏ là , hai họ đều kh .
Vân Giảo xì xụp húp mì, lặng lẽ nhích đến bên cạnh họ, chia cho bọn họ một ít trứng gà.
“ họ ăn .”
Thẩm Tu Viễn cảm động vô cùng, cái miệng bóng nhẫy dầu mỡ định sáp tới cọ vào mặt Vân Giảo.
Vân Giảo sợ hãi vắt chân lên cổ bỏ chạy.
“Kh muốn, bóng nhẫy dầu mỡ.”
Cô bé là một con cá nhỏ ưa sạch sẽ.
họ cả Thẩm Khoan trừng mắt lườm em trai một cái.
Trên bàn còn một đĩa dưa chuột đập dập trộn chua ngọt, ăn kèm với mì th mát.
Ăn no uống say, Vân Giảo dạo trong sân, ngồi xổm bên cạnh chuồng gà quây bằng cành cây, những con gà con l vàng óng ả lẽo đẽo theo sau m.ô.n.g gà mẹ tìm thức ăn.
một con ngốc nghếch, chạy nh quá nên vấp ngã ngay chỗ gần cô bé.
Vân Giảo thò tay vào vuốt ve con gà con l lá xù xì đang kêu chiếp chiếp.
“Giảo Giảo, hái dưa hấu thôi.”
Vân Giảo quay đầu đứng dậy, đôi chân ngắn ngủn chạy tới.
“Em tới đây.”
họ cả Thẩm Khoan cõng gùi, kh lớn theo, một đám thiếu niên và trẻ con cứ thế vui vẻ chạy ra ngoài.
Còn lên núi nữa.
Sợ Vân Giảo mệt, Thẩm Khoan hỏi cô bé: “Giảo Giảo muốn vào gùi kh, cõng em lên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-84-hai-ong-ba-nhin-do-dac-trong-gui-khong-khoi-trach-mang.html.]
Vân Giảo hơi động lòng, nhưng cô bé lại bản thân vẫn từ chối.
“Nặng.”
Đứa trẻ ba tuổi, cũng chút trọng lượng .
“Kh nặng.”
Thẩm Tu Viễn xốc nách cô bé, nhẹ nhàng nhấc bổng cô bé trắng trẻo mềm mại lên đặt vào trong gùi.
“Còn chưa nặng bằng khoai lang bọn cõng đâu.”
Vân Giảo vào trong gùi xong thì rướn về phía trước một chút, cả dựa vào lưng họ cả để giảm bớt chút sức nặng cho .
“ nặng kh ạ?”
Cô bé cất giọng mềm mại hỏi.
Thẩm Khoan lắc đầu: “ nhẹ, Giảo Giảo em nên ăn nhiều cơm hơn .”
Thẩm Khoan cõng Tiểu Vân Giảo mà vẫn bước như bay, dùng hành động để chứng minh cô bé thực sự kh nặng.
“Tiểu Cửu muốn họ hai bế kh?”
Ngoài Vân Giảo ra, Vân Tiểu Cửu nhỏ tuổi cũng nhận được sự chăm sóc đặc biệt.
Vân Tiểu Cửu lắc đầu: “Kh cần, em là nam t.ử hán, đường của tự .”
M vừa nói vừa cười đùa vào trong núi, Vân Tiểu Ngũ cầm một cành cây, hoa cỏ dại ven đường đều bị bé quất cho một cái.
Vân Tiểu Lục bỗng nhiên nói: “Em nhớ trên núi bên kia nhà ta, nhà bọn họ còn nuôi m con ch.ó to dữ lắm.”
Trước đây bé đến nhà bà ngoại, lúc lên núi còn bị con ch.ó to đó dọa cho sợ.
Vân Tiểu Ngũ ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu: “Sợ cái gì, đừng nói là chó, sói đến em cũng đ.á.n.h tg được!”
Vân Tiểu Thất: “Đúng thế, sói đến chúng ta cũng kh thèm sợ, Năm lên trước, họ lên thứ hai, em theo sau, Giảo Giảo cổ vũ cho chúng ta!”
Vân Tiểu Thất vừa dứt lời, phía trước bỗng nhiên dừng lại.
“ thế?”
Vân Tiểu Thất ngẩng đầu , trên một bờ ruộng phía trước bọn họ, ba con ch.ó to đang đứng, đang chằm chằm vào bọn họ như hổ rình mồi.
Vân Tiểu Thất nuốt nước bọt: “Chạy thôi!”
Trong nháy mắt, tất cả mọi đều hoảng hốt quay vắt chân lên cổ mà chạy.
Ba con ch.ó to phía sau sủa gâu gâu lao tới.
Trong lúc nhất thời gà bay ch.ó sủa vô cùng náo nhiệt.
“Á á á á… Năm kh nói sói đến cũng kh sợ ? lên !”
Vân Tiểu Ngũ: “Các đều kh lên, một đ.á.n.h kh lại đâu!”
Đám một giây trước còn mạnh miệng, giờ bị ba con ch.ó đuổi cho chạy trối c.h.ế.t, muốn bao nhiêu t.h.ả.m hại b nhiêu t.h.ả.m hại.
Vân Giảo: Nói xong em cổ vũ tiếp sức đâu ?
“Thả em xuống, em muốn đ.á.n.h nhau với chúng!”
Giọng nói non nớt của Vân Giảo hùng hổ dọa , còn quay đầu nhe răng với ba con chó.
Đáng tiếc kh ai nghe lời cô bé.
May mà ba con ch.ó đó là ch.ó giữ nhà, đuổi một đoạn kh xa thì quay về.
Bọn họ mới cơ hội thở dốc.
Thẩm Tu Viễn: “Chúng ta đường vòng , tính tình nhà đó hơi kỳ quái, đều kh giao du nhiều với trong thôn, nghe nói trước đây là thợ săn nên mới nuôi nhiều ch.ó như vậy.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.