Thập Niên 90: Cả Nhà Chết Thảm! Ta Trở Lại Để Báo Thù
Chương 171:
“Tốt quá , chủ Lư mau vào nhà ngồi. Vừa hay chồng lát nữa sẽ qua, hai làm quen một chút.”
Hạ Quân thật sự vui, nếu đơn hàng này lại đặt thêm ba năm trăm thùng nữa thì trước Tết cũng đủ để m bọn họ bận rộn .
Cửa hàng chỉ vừa mới khai trương mà đã thành tích như vậy, cô đã hài lòng.
Cô nhiệt tình mời Lư Lập Bình vào nhà.
Kh vội hỏi đặt bao nhiêu thùng hàng, cô pha cho một tách trà trước, sau đó mới ngồi xuống ghế sô pha đối diện hỏi một câu.
“Ông chủ Lư, đặt loại nào ạ, loại đắt hay loại rẻ?”
“L loại 200 tệ một thùng, 580 phần. Cô chuẩn bị thêm cho khoảng mười m thùng dự phòng, số lượng đặt bây giờ vẫn chưa chính xác lắm.
Cố gắng giao hàng trước ngày mười ba tháng Tám. Chuyện này kh thành vấn đề chứ?”
“Được ạ, đảm bảo thể hoàn thành đúng hạn, hàng đều sẵn cả, chỉ là chưa đóng hộp thôi, chúng dù tăng ca thêm giờ cũng chắc c sẽ đóng gói xong, ểm này ngài cứ yên tâm.”
Đều là lần đầu hợp tác, Hạ Quân chắc c đảm bảo cả chất lượng lẫn số lượng, hoàn thành đúng hẹn, như vậy sang năm khi nhà máy của họ phát phúc lợi mới thể nhớ đến cửa hàng của cô.
Nếu làm ăn gian dối, chẳng là tự đập vỡ nồi cơm của .
“Vậy thì tốt, đã ứng trước của họ ba nghìn tệ tiền đặt cọc cho cô, cô viết cho một cái biên lai, nhớ đóng dấu vào, để tiện mang về cho họ vào sổ sách.”
Lư Lập Bình vừa nói vừa mở túi xách, l ra một phong bì đưa cho Hạ Quân.
Cô mở ra kiểm tra, vừa đúng 3000 tệ.
Hạ Quân cất tiền vào ngăn kéo, viết cho một cái biên lai, vừa mới chuẩn bị xong thì Lưu Trạch đẩy cửa bước vào.
“Chào .”
Tuy kh quen biết nhưng tr vẻ quen mặt, cũng kh biết đã gặp ở đâu kh.
Nhưng đã vào tiệm thì đều là khách hàng, nên vừa vào đã cười chào hỏi Lư Lập Bình.
“Đây là chồng em, Lưu Trạch. Đây là Lư Lập Bình, chủ Lư, chắc kh nhớ đâu, bố em cách đây một thời gian bị t.a.i n.ạ.n xe, chính là va xe của chủ Lư.”
Hạ Quân vừa nói vậy, Lưu Trạch lập tức nhớ ra.
“Ông chủ Lư à, lúc đó vội gấp, cũng kh kịp chào hỏi , chúng ta đúng là duyên thật, đến, hút ếu thuốc.” móc t.h.u.ố.c lá trong túi ra đưa qua.
“Kh hút, mới cai được m ngày, vợ quản nghiêm lắm, chúng ta uống nước là được .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-171.html.]
cũng kh ngờ cửa hàng này là do hai vợ chồng chị mở, lần đầu tiên đến đây, th bà chủ Hạ, thật sự kinh ngạc.
Ông cụ vẫn khỏe chứ?”
“Khá tốt ạ, nhưng xe ba bánh thì kh dám để lái nữa. Nguy hiểm quá, nên mới mua một chiếc xe hơi nhỏ, về về chở .” Th Lư Lập Bình kh hút thuốc.
Lưu Trạch cũng kh ép, cất bao t.h.u.ố.c , kéo ghế ngồi xuống, rót thêm trà vào ly cho Lư Lập Bình.
“Kh cho lái là đúng , cụ nhà lái xe cũng quá hăng, lại còn kh chịu đèn x đèn đỏ, tốc độ còn nh hơn cả th niên.
Tuổi cao, mắt cũng kém, thật sự kh thích hợp lái xe.
Lỡ gặp nguy hiểm, ph xe chắc cũng kh phản ứng kịp. Vẫn là ngồi xe thì an toàn hơn.
Nhưng hai vợ chồng chị vừa đã biết là hiếu thuận, nếu kh thể làm ăn lớn như vậy được.
Bà chủ Hạ cũng là sảng khoái. Nếu kh đến đây cũng sẽ kh đặt nhiều hàng như vậy ngay lập tức, chính là th hai vợ chồng chị là tốt.”
Lúc đó khi Hạ Quân xử lý vụ t.a.i n.ạ.n xe, kh hề dây dưa cò kè, ngược lại còn chủ động đưa thêm tiền, tuy kh thiếu ba hai nghìn đó,
Nhưng từ cách làm việc của một là thể th được đó đáng để kết giao hay kh.
Hạ Quân tuy là phụ nữ nhưng lại vô cùng phóng khoáng. Hơn hẳn nhiều đấng mày râu, ểm này tuyệt đối tán thành.
“Ông chủ Lư hôm nay lại đặt giúp một nhà máy gần 600 thùng hàng, đợi khi nào xong việc, em sẽ bảo Lưu Trạch mời ăn cơm, uống một bữa thật ngon.”
Hạ Quân vừa nói câu này, Lưu Trạch liền hiểu ý.
Lập tức nói: “Đó là ều tất nhiên , Mao Đài em cũng chuẩn bị sẵn , chủ Lư đã giúp đỡ việc kinh do của cửa hàng chúng em như vậy, nhất định uống cho đã.
Đừng đợi sau lễ, ngày mai thì ?”
“Đừng, m hôm nay bận lắm. Hôm nay qua đây cũng là tr thủ đưa con học thêm mới rảnh được một lúc. Lát nữa còn qua đón nó tan học.”
Nói giơ tay lên xem đồng hồ. Thời gian vẫn còn kịp.
“Bây giờ làm cha mẹ đúng là kh dễ dàng, vì con cái mà chẳng chút thời gian nghỉ ngơi nào.” Hạ Quân cảm khái một câu.
“Chứ còn gì nữa, đều là mong con thành rồng, thằng bé nhà thành tích cũng tàm tạm, lúc thi giữa kỳ thể xếp trong top một trăm của khối, theo thì đừng tạo áp lực lớn như vậy cho con,
Tự nó học được đến đâu thì hay đến đó, nhưng mẹ nó kh đồng ý, cứ bắt học thêm. Chỉ hận kh thể bắt nó thi được hạng nhất toàn khối.
Đúng là tạo áp lực cho con hơi lớn, nhưng chuyện này ai nói mà tác dụng, nhà nào cũng như nhà n.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.