Thập Niên 90: Cả Nhà Chết Thảm! Ta Trở Lại Để Báo Thù
Chương 874: Con Đường Phía Trước
Hạ Chính Nghĩa nhấp một ngụm rượu, vô cùng nghiêm túc dặn dò Hạ Quân một câu. Thật ra vẫn luôn yên tâm về đứa con gái lớn này.
Từ nhỏ cô đã biết chăm sóc khác, nói cũng nói lại, cô hiểu chuyện hơn hẳn hai thằng em trai.
“Bố, con biết , bố cứ yên tâm ạ.”
Trọng sinh một đời, Hạ Quân đương nhiên biết ều gì là quan trọng nhất.
Hiện tại cô nỗ lực kiếm tiền, thật ra cũng là đang dọn đường cho con trai và đứa nhỏ trong bụng.
Tất nhiên, tiền kh là vạn năng, nhưng nó thể mua được hơn 90% mọi thứ. Còn về mảng học tập, bản thân cô lẽ kh dạy được nhiều, vậy thì chỉ thể bỏ tiền thuê thầy giỏi về phụ đạo cho con, dù thế nào cũng kh thể để chúng lơ là như kiếp trước.
dạy dỗ t.ử tế từ nhỏ. như vậy khi học mới theo kịp tiến độ của các bạn. Từ nhỏ đã "cuốn" vào việc học cũng là chuyện bất khả kháng, vì kiến thức kh thể cứ thế nhồi nhét vào đầu được, tất cả dựa vào sự nỗ lực của bản thân mới thành bản lĩnh thực thụ.
Làm mẹ, cô chỉ thể cố gắng hết sức giúp đỡ chúng. Còn kết quả cuối cùng ra thì xem sự nỗ lực của chính chúng thôi.
Ăn cơm xong, cô giúp thu dọn bát đũa vào bếp, nhưng việc rửa bát thì cô kh làm. Đây kh nhà , việc này kiểu gì cũng kh đến lượt một chị chồng như cô.
“Bố, hôm nay bố cũng uống kh ít , vừa hay con lái xe đưa bố mẹ về nhà nghỉ ngơi nhé?”
“Được, thôi, đừng quên mang chai rượu lên xe cho bố.”
Hạ Chính Nghĩa cũng chưa say, vẫn còn nhớ mang theo chai rượu trắng về.
“Cầm cho đây, đúng là coi rượu còn thân hơn cả con trai.” Lý Ngọc Trân đứng bên cạnh lẩm bẩm một câu.
“ mà giống nhau được. Vĩ Mới, Vĩ Cường, sau này hai em ở đây bảo ban nhau mà sống, kh được cãi nhau nghe chưa?” Hạ Chính Nghĩa đứng dậy, vẫn kh yên tâm mà dặn dò thêm.
“Bố, chúng con đều hơn hai mươi tuổi cả , cãi nhau gì nữa chứ, trẻ con đâu.”
Hạ Vĩ Mới cười đáp một tiếng, nh chóng lại đỡ Hạ Chính Nghĩa ra xe, giúp ngồi vào ghế phụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-874-con-duong-phia-truoc.html.]
Hạ Quân chỉ đành bảo Thiên Lỗi lên ghế sau ngồi cùng bà ngoại. Cô lái xe đưa hai bà về nhà trước, cũng kh vào trong vì thời gian kh còn sớm, ngày mai Thiên Lỗi còn mẫu giáo. Cô tìm đại một cái cớ nh chóng lái xe quay về cửa hàng.
Lên thẳng tầng trên, cô đóng cửa tiệm lại, kh định kinh do thêm nữa. Giờ này cũng chẳng ai đến mua hàng.
Thiên Lỗi hiểu chuyện, biết ngày mai học nên vào nhà là nh chóng rửa mặt, đ.á.n.h răng, thay đồ ngủ lên giường. bé cũng kh đòi xem tivi.
Nếu đứa con thứ hai cũng ngoan ngoãn, bớt lo như thế này thì tốt biết m.
Sáng thứ Hai, Lưu Duyệt vừa đến làm đã th vui vẻ, cười hớn hở bước vào.
“Chị dâu, chị ăn cơm chưa? Hôm qua mẹ em gửi bánh rán với bánh gạo nếp lên, em mang cho chị một ít đây. Bánh gạo này sáng nay em mới hấp lại, vừa ra lò xong, vẫn còn nóng hổi.”
“Thế à? Vậy chị nếm thử mới được.”
Dù đã ăn sáng nhưng Hạ Quân cũng kh ngại ăn thêm một chút, dù cô cũng kh dễ béo, ăn nhiều một tí chẳng . Chủ yếu là đồ mẹ Lưu Duyệt làm ngon, bột tự xay ở quê, hấp bằng nồi lớn, hương vị thơm ngon hơn hẳn đồ mua ngoài tiệm.
“Mẹ em lên hỷ sự gì à? em vui thế kia mà.” Hạ Quân bẻ một miếng bánh gạo nếp c.ắ.n một ngụm hỏi.
“ mà kh vui cho được chị, em dâu em m.a.n.g t.h.a.i , vừa mới khám xong. Nhà họ Lưu tụi em sắp thêm thành viên mới . Bố em cũng cùng lên đây, hôm qua uống rượu với bố chồng em say khướt luôn, tối qua ngủ lại đây kh về.”
Nhà Lưu Duyệt hiện đang mở nhà nghỉ nhỏ, khách khứa cũng kh quá đ nên chỗ ngủ thoải mái.
Nghe Lưu Duyệt nói em dâu mang thai, tim Hạ Quân lại thắt lại một cái. Đứa trẻ này kh sống được lâu. Cô tuy biết kết cục nhưng làm thể nói thẳng với ta là em dâu sẽ bị sảy t.h.a.i cơ chứ.
Lúc này họ đang vui mừng biết bao, vài năm nữa sẽ đau lòng b nhiêu. Cô chỉ thể đứng sự việc xảy ra chứ kh thể nói trước ều gì.
Nếu đứa trẻ được sinh ra, cô chỉ thể dặn dò Lưu Duyệt bảo em dâu bệnh viện kiểm tra thường xuyên, hễ cảm mạo nhức đầu gì là ngay chứ đừng ráng chịu ở nhà. Cô chỉ thể làm đến thế thôi. Còn đứa trẻ sau này ra , đều là mệnh cả, cô kh can thiệp được.
“Hôm nay bà về à? Ở đây cũng kh bận lắm, hay em về tiễn bố mẹ ra bến xe .” Hạ Quân kh tiếp tục chủ đề kia mà chuyển hướng.
“Kh cần đâu chị, sáng nay ăn xong là bà . Ở quê một đống việc, còn lo đồng áng nữa, bố mẹ em kh ngồi yên được đâu.”
Từ đây ra bến xe khách xe buýt chạy thẳng, hai bà cũng chẳng lạ lẫm gì đường xá nên tự bắt xe .
Chưa có bình luận nào cho chương này.