Thập Niên 90: Cả Nhà Chết Thảm! Ta Trở Lại Để Báo Thù
Chương 947: Niềm Vui Đón Thành Viên Mới
Sáng sớm kh bắt được taxi bệnh viện, xe buýt cũng chưa chạy, Lưu Duyệt đành gọi ện cho Hạ Quân. Hạ Quân vừa nghe đã cuống quýt, gọi Lưu Trạch dậy bảo lái xe đưa em cấp cứu. Đợi đến khi cô đưa Thiên Lỗi đến trường chạy tới bệnh viện thì Lưu Duyệt đã sinh xong. Một bé trai kháu khỉnh nặng 3,6kg, mẹ tròn con vu. em bé đang ngủ ngon lành trong nôi, Hạ Quân thật sự vui mừng. Nhờ cô trọng sinh mà đứa con đầu lòng này của Lưu Duyệt kh bị bỏ , sinh ra đúng là con trai, coi như bù đắp được nỗi tiếc nuối kh con trai ở đời trước của em .
“Chị dâu, sinh con đau quá, sau này em chẳng dám sinh nữa đâu.” Lưu Duyệt nằm yếu ớt trên giường bệnh, mặt nhăn nhó vì đau đớn. Em vốn nhỏ con, khung xương hẹp, sinh một đứa bé to thế này quả thực là cực hình. Bác sĩ dùng kẹp hỗ trợ mới kéo được đứa bé ra, đau đến mức em tưởng như hồn lìa khỏi xác. Sớm biết khổ thế này em đã chẳng sinh.
“Chưa chắc đâu em ơi, phụ nữ là thế đ, lành sẹo là quên đau ngay. Biết đâu hai năm nữa th trẻ con đáng yêu quá lại muốn sinh thêm đứa nữa thì . Giống như chị đây này, lần trước m.ổ b.ụ.n.g mới l được Thiên Lỗi ra, giờ chẳng vẫn đang mang bầu đó . Con sống trên đời là để chịu khổ mà, đau một chút sẽ qua thôi. Nhưng em vất vả , muốn ăn gì kh để chị bảo bảo mẫu nấu mang qua?”
Hạ Quân giờ kh thể xuống bếp, nhưng nhà bố mẹ chồng bảo mẫu sẵn đó, kh dùng thì phí.
“Bánh rán cuộn mỡ lợn ạ? Mẹ chồng em về nấu cháo kê với trứng gà đường đỏ , nhưng em chẳng muốn ăn, chỉ thèm cái bánh rán cho chắc dạ thôi.” Lưu Duyệt Hạ Quân với ánh mắt mong chờ.
“Kh được, uống c cá diếc cho sữa. Để chị bảo bảo mẫu chợ mua cá ngay.” Phụ nữ mới sinh ăn đồ bổ dưỡng mới sữa cho con bú, ăn bánh rán thì béo bở gì, lại còn khô khốc khó nuốt.
Hạ Quân kh đợi em đồng ý, cầm ện thoại gọi về nhà. Kiều Quế Lan nghe tin Lưu Duyệt sinh con, lại nghe con dâu bảo mua cá diếc về nấu c thì còn vui hơn cả cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-947-niem-vui-don-th-vien-moi.html.]
“Được Song Mỹ, để mẹ với Lan Khê chợ ngay, mua thêm ít sườn về hầm nữa.” Đừng bà già này tính tình đôi khi hơi gắt gỏng, nhưng tâm địa tốt. Bình thường Hạ Quân về nhà hay kể chuyện hai nhân viên ở tiệm ngoan, bà tuy mới gặp một hai lần nhưng cũng coi như nhà mà đối đãi.
Vừa cúp máy thì bố mẹ và em trai Lưu Duyệt cũng tới. Họ từ dưới quê lên, sáng sớm nghe tin là bắt xe buýt chạy thẳng tới đây. Trò chuyện với họ vài câu, Hạ Quân xin phép quay về cửa hàng. Hiện tại cô cũng đang ở thời kỳ đặc thù, kh muốn ở lại bệnh viện lâu, việc xã giao trò chuyện cũng tốn sức.
Lưu Duyệt nghỉ t.h.a.i sản, Hạ Quân thường xuyên xuống cửa hàng tr nom việc bán hàng. Cô chỉ đứng nói chuyện chứ kh động tay động chân, Mạnh Dao chạy đôn chạy đáo giúp đỡ nên cũng kh th mệt.
Một tháng trôi qua thật nh. Lưu Duyệt đúng là tháo vát, vừa hết cữ, làm xong tiệc đầy tháng cho con là làm ngay. Mỗi ngày em về nhà cho con b.ú hai lần, đứa bé được bà nội chăm sóc béo múp míp, cực kỳ ngoan ngoãn. So với con của Triệu Hồng Hà thì đứa bé này dễ nuôi hơn nhiều, trừ lúc đói hay ướt tã thì chẳng bao giờ qu khóc.
Đến lúc Hạ Quân sinh con, cô đã nhờ xem ngày lành tháng tốt, đặt trước bác sĩ giỏi và sang tận Hong Kong để sinh. Đứa bé vừa chào đời đã hộ khẩu bên đó, là một bé gái nặng hơn 4kg. Con bé đôi mắt to tròn, l mi dài vút, tóc đen dày, giống bố như đúc. Lưu Trạch mừng đến phát ên, cuối cùng cũng một "chiếc áo b nhỏ" để cưng chiều. So với con trai, thích con gái hơn nhiều, con bé thơm tho mềm mại, bế trên tay hôn mãi kh thôi.
Lâm Nhã Dung và Tăng Văn Hổ cũng từ Quảng Thị lặn lội sang thăm cô. Hạ Bình cũng cùng. Hiện tại chị đã trở thành nhân viên bán hàng xuất sắc nhất tiệm, mỗi tháng tiền hoa hồng bán hải sâm cũng lên tới cả vạn tệ. Cuộc sống của chị giờ đã khá hơn trước nhiều, cách ăn mặc và khí chất cũng khác hẳn, giống một nữ tinh nơi c sở. Chị tặng cho em bé một cái khóa trường mệnh bằng vàng ròng trị giá hơn 3.000 tệ, đủ th chị yêu quý đứa cháu này đến mức nào. Chị bế đứa bé đang ngủ say sưa, mãi kh rời mắt.
Lần này Hạ Quân vẫn sinh mổ, cô nằm viện một tuần, suốt thời gian đó đều do Hạ Bình chăm sóc. Chị thuê một căn phòng bên ngoài, thay đổi thực đơn liên tục để nấu những món ngon tẩm bổ cho cô. Sau khi xuất viện, cô ở lại khách sạn thêm một tháng cho đến khi đầy tháng mới ôm con ngồi máy bay về nhà.
Hơn một tháng kh gặp con trai, Hạ Quân nhớ Thiên Lỗi lắm. Thời gian qua đều do Lưu Diễm đưa đón bé học, cô em chồng này cũng vất vả kh ít.
Chưa có bình luận nào cho chương này.