Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám

Chương 1039: Bí mật của những bước chân

Chương trước Chương sau

Hai đã nếm đủ vị ngon ở phố ẩm thực mới vòng ra bờ biển.

Gió biển thổi lồng lộng khiến lòng kh khỏi cảm khái.

Họ kể cho nhau nghe về thời thơ ấu. Dịch Gia Đống nhắc đến những ngày tháng vất vả nuôi nấng các em, ều này khơi dậy ký ức trong Triệu Lễ Uyển:

“Hồi nhỏ ba mẹ bận khởi nghiệp, bận đến tối tăm mặt mũi. Toàn là chăm sóc các em. Chúng vấp ngã hay bị bắt nạt, đều là đứng ra bảo vệ... Chúng dựa dẫm vào lắm...

Nhưng khi lớn lên, mọi thứ đều thay đổi.”

“Đời là thế mà, nhiều chuyện kh diễn ra theo ý muốn của đâu.” Dịch Gia Đống bỗng nhớ lại một câu nói của Phương Trấn Nhạc, liền tặng lại cho Triệu Lễ Uyển: “Thế giới này vốn dĩ tồi tệ, nhưng chúng ta kh thể đợi thế giới tốt đẹp lên mới bắt đầu sống.”

Khi những xung qu kh ra gì, lẽ cũng đành vậy thôi.

Triệu Lễ Uyển quay sang Dịch Gia Đống, thì thầm: “Thật ghen tị với ...”

Họ trò chuyện thêm hồi lâu, đến khi đêm đã về khuya mới quay lại biệt thự.

Sau khi chào tạm biệt ở phòng khách để về phòng , Dịch Gia Đống theo bóng lưng Triệu Lễ Uyển. biết những con nhà họ Triệu đều là nghi phạm trong vụ án của Triệu Lễ Đức, và Triệu Lễ Uyển cũng kh ngoại lệ.

Sau một ngày ở bên nhau, bỗng bắt đầu hy vọng: Mong hung thủ kh là cô .

khẽ thở dài, bước về phía hành lang khu phòng khách.

Ở phía bên kia, Triệu Lễ Uyển đến cửa phòng, khi nắm l tay nắm cửa, cô bỗng cúi xuống chằm chằm vào bàn tay . Vài giây sau, cô quay đầu lại, lặng lẽ theo bóng lưng Dịch Gia Đống.

Đứng trong bóng tối, cô trân trân cho đến khi Dịch Gia Đống bước vào phòng khách phía bên kia và đóng cửa lại, bóng dáng biến mất hoàn toàn, cô mới chịu vặn tay nắm cửa phòng .

Tô Chí Hùng sau khi về cục cảnh sát l được những bức ảnh màu độ nét cao, lập tức gọi ện cho Dịch Gia Di, hoàn toàn kh để ý lúc đó đã hơn 10 giờ đêm.

Nữ cảnh sát Dịch cũng kh hề phàn nàn, thậm chí còn hẹn gặp ngay tại cổng biệt thự.

Hơn nửa tiếng sau, hai gặp nhau trong sân. Gia Di nhận l những bức ảnh, vừa xem vừa nói:

“Dấu chân của mỗi đều sự khác biệt. Ví dụ, bị đau chân lâu năm thì khi , dấu chân của chân đó sẽ nhẹ hơn.

Hay chữ bát hướng vào trong, hướng ra ngoài, lại thói quen nhón gót...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-1039-bi-mat-cua-nhung-buoc-chan.html.]

“Nhưng những thứ này khó quan sát đúng kh?” Tô Chí Hùng nhíu mày, kỹ những bức ảnh nhưng kh th gì khác biệt.

xem m bức ảnh này ...” Gia Di qu, th cạnh biệt thự một bãi cát bùn dưới ánh đèn đường, liền dẫn Tô Chí Hùng qua đó.

Đầu tiên cô bước về phía trước, để lại một hàng dấu chân, sau đó cô lùi lại, để lại một hàng dấu chân khác.

xem, tới và lùi, áp lực để lại trên dấu chân là khác nhau.” Gia Di ngồi xuống chỉ cho Tô Chí Hùng th, “Khi tới, mũi chân là bộ phận cuối cùng rời mặt đất, nên áp lực sẽ tập trung ở phần trước bàn chân.

Đi lùi thì ngược lại, áp lực cuối cùng nằm ở gót chân.”

Sau khi Tô Chí Hùng quan sát và gật đầu ra hiệu đã hiểu, Gia Di đứng dậy đưa những bức ảnh cho : “ xem hàng dấu chân này, cái này, cái này, và cả cái cuối cùng nữa, đều cho th áp lực ở phần gót chân nặng kh?”

Tô Chí Hùng cầm l ảnh, quan sát cực kỳ cẩn thận, đối chiếu kỹ lưỡng, cuối cùng thở phào một hơi, Gia Di với ánh mắt thán phục, gật đầu mạnh:

“Cô nói đúng .”

“Nếu thể xác định hung thủ lùi để rời khỏi hiện trường, thì thể khẳng định kh hề... ít nhất là trước khi giám đốc phát hiện thi thể, kh hề quay lại hiện trường... Về cơ bản thể kết luận, kh quay lại để xỏ giày vào chân nạn nhân.”

Gia Di ngẩng đầu, biểu cảm dưới ánh đèn vô cùng nghiêm nghị:

“Hơn nữa, dấu chân này hơi hướng ra ngoài (ngoại bát). vừa gọi ện hỏi một bạn, đây là thói quen thường th ở những từng trải qua huấn luyện quân đội. Các con trai của Triệu lão tiên sinh đều từng được gửi huấn luyện, chỉ đại tiểu thư Triệu Lễ Uyển là kh.

Như vậy, về cơ bản thể nhận định hung thủ là nam giới.

Hoặc là... một phụ nữ cực kỳ th minh, đã lường trước được ều này và cố tình ngụy trang dấu chân của nam giới.”

Tô Chí Hùng định nói gì đó, Gia Di mỉm cười:

biết muốn hỏi gì. muốn hỏi nếu hung thủ kh quay lại xỏ giày cho nạn nhân, thì nghĩa là hung thủ một đôi giày giống hệt nạn nhân đúng kh?”

Tô Chí Hùng gật đầu. Gia Di im lặng một lát nói:

“Điều này cũng đã cân nhắc. Nhưng tối nay sau khi về, hỏi Nhã Bá, giày của các thiếu gia tiểu thư đều là đồ đặt riêng, kh cứ muốn mua là được. Hơn nữa, nhãn hiệu này thể tra cứu lịch sử mua hàng. Nếu vì muốn g.i.ế.c mà đặc biệt mua đôi giày này, chỉ cần tra cứu nơi bán và kích cỡ là ra ngay d tính hung thủ. cảm th một kẻ đã tốn bao c sức dàn dựng vụ án này sẽ kh phạm sai lầm ngớ ngẩn như vậy.

Nhưng Th tra Tô cũng thể ều tra theo hướng này, dù nhiều vụ án được gọi là 'tội phạm chỉ số th minh cao' cuối cùng lại bại lộ ở những chi tiết nhỏ nhặt như thế.”

“Kh vấn đề gì. Vậy suy đoán của cô là?” Tô Chí Hùng nhướng mày hỏi lại.

sẽ kiểm tra xem nạn nhân Triệu Lễ Đức còn đôi giày nào khác cùng nhãn hiệu, cùng kiểu dáng và đế giày giống hệt đôi ta lúc c.h.ế.t hay kh. Nhưng hiện tại đó vẫn chỉ là phỏng đoán, hy vọng Th tra Tô thể giữ bí mật giúp .”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...