Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám

Chương 1107: Ước Mơ Về Một Tửu Lầu

Chương trước Chương sau

Dịch Gia Đống đã bàn bạc với hàng xóm cũ vài lần, cuối cùng cũng chốt được một cái giá hợp lý. vay ngân hàng một nửa, tự trả một nửa, cuối cùng vào giữa tháng 10 cũng hoàn tất thủ tục nhận bằng khoán đất.

Đêm đó, Dịch Gia Đống mời thân và bạn bè một bữa thịnh soạn. Buổi tối, Dịch Gia Di ngủ lại nhà cũ, cùng cả bàn bạc về ý tưởng trang trí và cải tạo quán Dễ Nhớ.

“Sau khi th tiệm đậu hũ với Dễ Nhớ, chúng ta thể chuyên làm đồ ăn nh và đồ uống. Dùng vách ngăn kính, bếp mở trong suốt. Ở đây thiết kế cửa sổ bán đồ uống và đồ mang , bên này đặt tủ bánh ngọt siêu lớn, bán bánh xá xíu, bánh tart trứng, bánh dứa, hamburger, sandwich... Bên này cũng đặt một tủ kính bảo quản, bên trong để xá xíu, ngỗng quay, vịt quay... Tất cả đều là những món thể mua nh, gom lại thành một khu phục vụ nh. Tránh việc khách muốn ăn đồ nh th Dễ Nhớ là quán ăn lớn, tửu lâu lớn mà kh dám vào.” Gia Di vừa giảng giải vừa vẽ sơ đồ lên gi.

Sau hai năm kinh do, đồ uống của Dễ Nhớ đã tiếng vang. Các loại đồ uống như "Dễ Băng Nhạc", "Latte Dừa Tươi" bán chạy, khách từ các khu phố khác cũng lặn lội tới mua, thậm chí dạo ở Vượng Giác cũng ghé qua. Hiện tại chúng đã trở thành những sản phẩm chủ lực, xứng đáng một cửa sổ xếp hàng riêng.

“Tiệm nhỏ bên này thể bày hai chiếc bàn nhỏ, trước cửa cũng thể đặt m cái bàn, thêm vài chậu cây cảnh trang trí, làm chỗ cho khách ngồi uống nước tán gẫu. Kh khí náo nhiệt sẽ giúp thu hút thêm khách.” Dịch Gia Đống đề xuất.

“Đúng vậy, đúng vậy.” Gia Di vẽ thêm m chiếc bàn vào bản vẽ. “Bên này là tiệm cũ Dễ Nhớ, th với tiệm mới vừa mua. Phần tường ngăn này kh tường chịu lực, thể phá bỏ hoàn toàn để biến thành một kh gian rộng lớn. Bịt cửa tiệm mới lại, khách chỉ vào từ cửa tiệm cũ để tiện cho việc đón tiếp và thu ngân. Phần sân nhỏ và phòng nhỏ phía sau tiệm mới kh dùng đến, chúng ta chỉ cần một khu bếp là đủ, nên phần đó thể ngăn lại làm phòng bao cho những thực khách cần kh gian riêng tư, hoặc tổ chức tiệc sinh nhật...”

Hai em kh ngừng động não, lúc thì mơ mộng về quy hoạch, lúc thì chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ, cùng nhau vạch ra một tương lai tươi đẹp hơn.

“Lễ Uyển muốn xây dựng thương hiệu Dễ Nhớ, mở tửu lâu ở Tiêm Sa Chủy và Trung Hoàn. đã nói chuyện với Clara , cô sẽ sang Tiêm Sa Chủy làm bếp trưởng ều hành.” Dịch Gia Đống bỗng chống cằm, ra bóng đêm ngoài cửa sổ.

Qua khung cửa sổ sáng loáng, ánh đèn neon lấp lánh của cảnh đêm Vượng Giác hiện lên thật phồn hoa.

cả lại tuyển mới .” Gia Di theo bản năng nhớ lại những vụ án gần đây xem ai đang tìm việc kh.

“Năm đó đầu tiên đến đây lại là Bảo Thụ.” Dịch Gia Đống cảm thán: “ cứ ngỡ sẽ là Đậu Hũ T.ử cơ... Hồi đó sau khi vụ án Kinh Sĩ Bách kết thúc, Bảo Thụ ngày nào cũng đến giúp việc để báo ơn, chẳng nói chẳng rằng cứ lầm lũi làm hết việc này đến việc khác. Lúc đó nhóc thật là lầm lì, giờ thì hoạt bát hơn nhiều .”

“Đúng vậy.” Gia Di chống cằm nghe cả ôn lại chuyện xưa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-1107-uoc-mo-ve-mot-tuu-lau.html.]

“Hiện tại... Đậu Hũ T.ử lại trở thành diễn viên, A Hương học, Clara sắp làm bếp trưởng, Bảo Thụ và Gia Tuấn sắp lên trung học... Gia Như cũng đang suy nghĩ xem nên chọn ngành gì, Man Ngưu ngày nào cũng đón bọn trẻ tan học, kh chừng sang năm sẽ cùng Chung Truyền Khiết lập nghiệp...” Dịch Gia Đống thở dài một tiếng, quay đầu lại Gia Di:

“Còn em nữa, Gia Di đã trưởng thành , là một Đôn đốc thần thám lừng d Hương Cảng. Ngay cả cũng sắp biến quán Dễ Nhớ nhỏ bé này thành một tửu lâu lớn...”

“Chúng ta sẽ ngày càng tốt hơn.” Gia Di nắm l cổ tay cả, nhướng mày hỏi: “Khi nào cả mới cầu hôn chị Lễ Uyển đây?”

“Còn em thì ? Phương Sir nói gì với em kh

“Ơ! cả mà, đương nhiên trước chứ!”

“Ha ha, rõ ràng em yêu đương trước mà. Nhưng mà Phương Sir với ai lớn tuổi hơn nhỉ? khi để trước kh?”

còn kém một tuổi đ!”

“Thế à? Tr chín c thật, cứ th đáng tin cậy, nhiều lúc cứ muốn gọi là thôi, ha ha...”

cả đừng lảng tránh chủ đề, rõ ràng đang nói chuyện của mà.”

“Muộn , ngủ thôi.” Dịch Gia Đống vội vàng thu dọn bản thiết kế trên bàn chạy biến.

Gia Di theo bóng lưng , mỉm cười.

Cuối thu, đêm về se lạnh. Cánh cửa sổ mở rộng đón những cơn gió đêm mát rượi, Gia Di nhắm mắt lại hít sâu, dường như thể ngửi th cả mùi vị của biển cả.

Gần rạng sáng, nhiều khu phố náo nhiệt ở Hương Cảng vẫn rực rỡ ánh đèn, như thể cuộc vui sẽ kéo dài đến tận bình minh. Trong khi Vịnh Đồng La và Loan T.ử vẫn đang chìm trong men rượu, thì khu dân cư ven biển Việt Hoa Hiên ở phía Đ Bắc đã dần chìm vào giấc ngủ. Đa số các hộ gia đình đã tắt đèn, đèn đường trong khu cũng mờ ảo, bốn bề tĩnh lặng, chỉ tiếng gió thổi qua kẽ lá và những vật dụng lỉnh kỉnh phát ra tiếng sột soạt.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...