Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám
Chương 118:
“ em biết là ?” Phương Trấn Nhạc nghe cô nói lời cảm ơn xong, giọng nói trở nên đầy vẻ suy ngẫm.
“Đồ vật quý giá như vậy, chỉ tiền mới thể phung phí mà kh cần giá. tiền nhất chính là Nhạc ca. Với lại, chỉ Nhạc ca nửa đường vệ sinh, biến mất một lúc lâu.” Dịch Gia Di nghiêm túc phân tích cho nghe.
Tiếng cười trầm thấp của Phương Trấn Nhạc truyền qua micro, vẻ đồng tình và hài lòng với khả năng trinh thám của cô.
“Vậy Nhạc ca làm biết cỡ giày của em?” Gia Di kh nhịn được nghĩ, Gia Như đã nói cho kh?
“Chân em gần bằng Lưu Gia Minh, ngắn hơn ta nửa chỉ. Chân Lưu Gia Minh lại ngắn hơn một cỡ, tính toán một chút là ra.”
“Nhạc ca thật lợi hại!”
“Em cũng kh tệ.”
“Hắc hắc. Nhưng mà Nhạc ca, em kh thể nhận quà của , sau khi làm em ”
“Kh cần trả tiền cho . Cứ coi như là tiền thưởng dự án mà cấp trên tặng em.” Phương Trấn Nhạc ngắt lời Gia Di, lại trấn an cô: “Trưa nay còn mời Lưu Gia Minh và mọi ăn một bữa lớn, tất cả đều là tiền thưởng dự án. Mọi ăn của , mặc của , thì đành bán mạng cho thôi, đều là mưu kế của cái tên tư bản như , em kh cần quá để ý.”
“Cảm ơn Nhạc ca!”
“Cúp máy.”
Đặt ện thoại xuống, Dịch Gia Di lao về phòng, nh chóng thử vài chiếc áo sơ mi mới, đôi giày mới, soi gương một lúc lâu, kh nhịn được tự khen.
“Đại tỷ, chị thật là xinh đẹp.” Gia Như nói ra suy nghĩ trong lòng Dịch Gia Di.
“Đúng kh? Ha ha.” Cô đắc ý.
“Đại tỷ, m đó, rốt cuộc chị thích ai vậy?” Gia Như đại tỷ đầy phiền não, bắt đầu lo lắng thay cô.
Ai cũng kh tệ, nên chọn ai đây?
“Ai là ai?”
“Gia Minh ca, Phương Sir, Gary ca, Tam Phúc ca, chọn ai đây? Chị mở to mắt ra đó, đừng chọn sai nha. Em nghe nhiều nói, phụ nữ chọn sai chồng, giống như chọn sai nửa đời sau vậy. Thật ra em vẫn thích Phương Sir hơn, kh vì tiền đâu nha, Phương Sir đẹp trai nhất, phong độ nhất, lịch sự nhất mà.”
“Phốc! Nếu ai trong số họ theo đuổi chị thì chị sẽ suy xét. Kh theo đuổi thì nghĩ nhiều làm gì?”
“Em th họ cưng chiều chị lắm, bản thân chị cũng xu hướng chứ. Đại tỷ, thời đại khác , hạnh phúc tự tr đấu.”
“ kh?” Dịch Gia Di ôm l chính , nghiêng đầu trầm tư.
Chẳng lẽ lớn lên xinh đẹp, liền rơi vào phiền não như vậy ?
Hừ… Hắc hắc, hắc hắc hắc…
“Được !” Dịch Gia Di vội vàng ngừng suy nghĩ miên man, nhét quà vào lòng em gái, “Mau dọn dẹp cho gọn gàng, đừng để lung tung khắp nơi!”
“Dạ!” Dịch Gia Như ôm l quà, lập tức vui vẻ đến mức ngoan ngoãn hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-118.html.]
Hai chị em trong căn phòng chật hẹp, dọn dẹp đồ vật cứ va vào tay nhau, chân nhau, nhưng vẫn bận rộn vui vẻ.
Trong phòng của hai em trai bên cạnh, cũng đang làm việc tương tự, thỉnh thoảng truyền ra tiếng trò chuyện của hai em:
“Mày xem tao mặc thế nào?”
“ hai đẹp trai quá!”
“Oa, cây vợt bóng này thật là oai phong.”
“Em muốn đ.á.n.h bại tất cả đối thủ trên đời!”
“Ưm…”
Dường như còn tiếng Gia Tuấn múa may cây vợt tennis uy vũ sinh phong, cùng tiếng Dịch Gia Đống kêu đau vì lỡ bị đập trúng.
…
Đêm khuya tĩnh lặng, trong căn phòng nhỏ của khu nhà ổ chuột, dường như vẫn còn nghe th tiếng đùa giỡn ồn ào ban ngày.
Gia Di nằm trên giường, qu căn phòng nhỏ này.
Khung cửa sổ đã rỉ sét, rèm cửa cũ kỹ, còn vá víu, là do Gia Như vá.
Bàn học nhỏ chỉ dài 90 centimet, buổi tối nàng muốn đọc sách và ghi chú thì chen chúc dùng chung với em gái. Trên bàn đặt một chiếc đèn bàn, lại thêm m quyển sách và hai cuốn vở, chật chội đến mức va vào nhau.
Khi Gia Như thay quần áo ở lối nhỏ, nàng cũng chỉ thể ngồi trên giường, căn nhà này căn bản kh thể cho hai cùng lúc hoạt động. Mùa đ mọi mặc đồ dày, sẽ càng chật chội hơn.
Chiếc giường tầng dưới này, mùa đ dùng chăn dày thì chăn nhất định sẽ rớt xuống đất, may mắn nàng và em gái đều kh mập.
Phòng của hai em trai bên cạnh còn chật chội hơn, đây vẫn là trong tình huống Gia Tuấn chưa bắt đầu dậy thì, sau này Gia Tuấn lớn đến 17-18 tuổi, vóc dáng e rằng sẽ cao bằng cả.
Căn phòng nhỏ như vậy, căn bản kh thể chứa hai thiếu niên lớn.
Nếu thể chuyển đến căn nhà bốn phòng ngủ thì tốt biết m.
Tốt nhất là một căn bếp sáng sủa, một phòng khách rộng rãi để bốn em thể thoải mái cùng nhau xem TV…
Căn nhà như vậy, lại muốn ở gần Quán Dễ Nhớ, tiền thuê hàng tháng hơn ngàn .
Phần lớn tiền lương của nàng đầu tư vào chỗ ở, vậy thì kh thể trợ cấp gia đình nữa, áp lực chi phí ăn mặc sẽ dồn hết lên vai cả.
Nàng vất vả lắm mới bắt đầu kiếm được tiền, kết quả vẫn làm cả mệt mỏi như vậy thì…
Gia Di nhắm mắt, lại hít sâu một hơi, tiếp tục tính toán.
Hiện tại nàng vào Tổ Trọng Án, tiền lương đại khái một vạn, nếu tiền thưởng phá án, vậy vẫn tiền trợ cấp gia đình, thậm chí thể để dành một ít phòng khi cần gấp.
Mặc dù Quán Dễ Nhớ thêm Đinh Bảo Thụ, Tôn Tân, lại tính cả bà nội Đinh Bảo Thụ một bữa cơm, nhưng Tôn Tân và Đinh Bảo Thụ đều thể giúp đỡ nhiều việc, trai thể nhẹ nhàng hơn một chút, cũng thể sức lực làm món ăn mới, chiêu đãi nhiều khách hơn.
Giống như hai ngày nay nhiều xếp hàng mua trà sữa Dễ Băng Nhạc, khách quen dẫn khách mới, sẽ còn nhiều đến mua. Cho dù mọi uống ngán, cũng còn thể nghiên cứu chế tạo thêm nhiều phẩm chất, ngay cả đồ ăn vặt cũng nhiều loại biến hóa, mảng đồ ngọt đồ uống này tương lai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.