Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám
Chương 127: Bá Nhạc Và Thiên Tài
Du Triệu Hoa sau khi nghe tin tức này, kh đưa ra bất kỳ lời bình luận nào, chỉ mím môi, bắt đầu suy ngẫm về bản thân Dịch Gia Di.
Năng lực của cô nhóc này rốt cuộc là thế nào? Tại bao nhiêu ý tưởng kỳ lạ đều thể trở thành hiện thực? Tại bao nhiêu góc độ cổ quái đều bị cô nắm bắt được?
Nếu thực sự là tài năng phá án, tại tr cô lại khác đến thế?
Dường như phương thức tư duy, phương pháp lùng sục của cô hoàn toàn kh giống với những th tra, thám viên như bọn họ?
Lúc kết thúc c việc, Du Triệu Hoa vừa vặn gặp được các đội viên tổ B đang hớn hở chuẩn bị về nhà, bèn bắt chuyện:
“Tiểu Mười Một – phúc tinh của các lại lập c à?”
“Phúc tinh? Chưa bao giờ là phúc tinh cả.” Phương Trấn Nhạc hai tay đút túi quần, sải bước song hành cùng Du Triệu Hoa.
Khi hai cùng bộ, dường như họ đang so xem chân ai dài hơn, ai đứng uy phong hơn vậy.
Nhưng lúc này, Phương Trấn Nhạc – đang tâm trạng sảng khoái vì gặp chuyện vui, rõ ràng là chiếm ưu thế hơn hẳn.
Du Triệu Hoa bị nghẹn họng một chút mới phản ứng lại được, Phương Trấn Nhạc là đang khó chịu khi khác đ.á.n.h đồng nỗ lực và năng lực của Dịch Gia Di với hai chữ “phúc khí”. định nói đùa vài câu để hòa hoãn kh khí, nhưng đối diện với vẻ mặt nghiêm túc của Phương Trấn Nhạc, cuối cùng đành nuốt lại mọi lời b đùa.
“ ngoài th tài hoa, cũng chỉ biết thốt lên một câu: ‘A, thực sự vận khí nha~’, ‘Tiểu phúc tinh kìa~’.” Phương Trấn Nhạc vẫn chưa bu tha cho Du Triệu Hoa, sau khi châm chọc xong, lại đắc ý nói:
“Nhưng mà một Bá Nhạc thực thụ mới thể th năng lực đặc thù trên những kẻ tr vẻ may mắn này. Đó là khả năng thấu, sức phán đoán, khả năng học tập, vân vân. Cho nên, chỉ mới thể phá cách kéo một thiên tài như vậy vào tổ. Những khác chỉ thể đứng cô giúp tổ B phá án mà thèm đến chảy nước miếng thôi.”
“Này! Ai chảy nước miếng hả?” Du Triệu Hoa vừa phẫn nộ kêu lên, vừa lặng lẽ lau khóe miệng.
Ngón tay khô ráo vô cùng, xem, rõ ràng là kh chảy nước miếng mà!
Lúc này, Lưu Gia Minh từ trên lầu nộp xong báo cáo chạy xuống, đúng lúc đang đắc ý vênh váo, vừa th Phương Trấn Nhạc liền cười lớn nói:
“Thu phục ! Nhạc ca, về sau Tiểu Mười Một – phúc tinh này ở đây, chúng ta chẳng là hồng phúc tề thiên, gặp án tất phá ?”
“Hồng phúc tề thiên, đương nhiên gặp án tất phá .” Phương Trấn Nhạc gật đầu, cảm th hai cụm từ “hồng phúc tề thiên” và “gặp án tất phá” này nghe được.
Du Triệu Hoa lập tức cuống lên: “Này? Tại ta cũng gọi Mười Một là phúc tinh mà kh mắng ta?”
“Phúc tinh à, đương nhiên là tổ chúng mới được gọi, tổ khác thì kh được.” Phương Trấn Nhạc nghênh ngang nói.
“Uy! Vậy nếu Khoa Quan hệ C chúng tiếp tục l d nghĩa ‘phúc tinh’ để đưa tin về Dịch Gia Di lên báo, tính ?” Du Triệu Hoa kh phục.
“Đến lúc đó tính sau.” Phương Trấn Nhạc kéo cửa xe, quay lưng về phía Du Triệu Hoa với nụ cười xấu xa trên mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-127-ba-nhac-va-thien-tai.html.]
“ rõ ràng là nhắm vào !” Du Triệu Hoa tức giận bất bình, đến bên cạnh xe vẫn còn lải nhải, vừa quay đầu lại đã th chiếc Jeep của Phương Trấn Nhạc gầm vang lao vút , trong phút chốc bắt được bóng dáng Phương Trấn Nhạc đang cười vô cùng đắc ý.
“...” Du Triệu Hoa nghiến răng.
Về sau cứ nhất định gọi Dịch Gia Di là “phúc tinh” đ, thì nào!
...
Ba ngày nghỉ phép kết thúc, Dịch Gia Di cuối cùng cũng nghỉ ngơi dưỡng sức xong xuôi để quay lại làm việc.
Mặc áo mới, dẫm giày mới, dùng dây buộc tóc mới, cả thần thái sáng láng, mặt mày hồng hào.
Ở bãi đỗ xe tình cờ gặp Du Triệu Hoa, cô nhiệt tình gọi:
“Sếp Du chào buổi sáng~ trai em sáng nay mua được cá bống tươi rói, buổi trưa muốn nếm thử món cá bống hấp cổ truyền kh?”
“Mười Một chào buổi sáng~” Du Triệu Hoa – tối qua vừa thề thốt về sau sẽ gọi Dịch Gia Di là “phúc tinh” – thân thiết chào hỏi, ngay sau đó đáp lời: “Được chứ!”
“Vậy đến quán ăn nha, mang qua đây sẽ kh còn tươi nữa.” Dịch Gia Di dặn dò.
“Vậy thì cầu nguyện hôm nay kh vụ án mới .” Du Triệu Hoa cười hứa nguyện, quả nhiên ứng nghiệm.
Nhưng tổ B thì kh vận may như vậy...
Tối hôm trước, khi Lưu Gia Minh và Cửu thúc mang bản ghi chép trở về, Phương Trấn Nhạc đã th báo cho Trương Đại Phúc rằng nạn nhân đã mở miệng chỉ chứng, hơn nữa Ngô San Vinh trí nhớ kinh , nhớ rõ mồn một mọi lời Trương Đại Phúc từng nói. Cảnh sát đã đào t.h.i t.h.ể suốt đêm, mời Trương Đại Phúc chờ tin tốt.
Sau đó liền thả Trương Đại Phúc về phòng giam sắt ngủ, kh tiết lộ thêm một lời nào, cũng kh vội vã bức cung.
Ngươi Trương Đại Phúc chẳng th minh ? Chẳng th các thám viên thức đêm c chừng là đoán được họ chưa nắm giữ đủ bằng chứng, nên mới tự tin như vậy ?
Bây giờ chúng ta kh thẩm vấn ngươi nữa, còn cho ngươi ngủ, để xem ngươi thế nào?
Quả nhiên, sáng ngày hôm sau, cảnh sát trực ban báo cáo chi tiết với Phương Trấn Nhạc:
“ ta đêm qua gần như thức trắng, mỗi lần tuần tra đều th kh ngồi thẫn thờ suy nghĩ thì cũng lăn qua lộn lại trên phản gỗ như nướng bánh tráng vậy.”
Nghe th lời này, Phương Trấn Nhạc liền yên tâm.
chỉ sợ Trương Đại Phúc thực sự kh biết sợ. Chỉ cần Trương Đại Phúc ngủ kh ngon, mới thể ngủ ngon.
Thành quả đào t.h.i t.h.ể tối qua tốt, lại thêm nhiều mảnh t.h.i t.h.ể được đào lên. Sau khi bác sĩ pháp y Hứa Quân Hào chỉnh lý lại toàn bộ các khối thi thể, cuối cùng cũng lau mồ hôi trên trán, vươn vai một cái – t.h.i t.h.ể cuối cùng đã được ghép đầy đủ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.