Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám
Chương 202: Anh hùng trở về
Cùng lúc đó, BB Call của nhóm Phương Trấn Nhạc cũng đồng loạt vang lên. Mọi kh hẹn mà cùng móc máy ra xem:
【 Yêu cầu các thám viên ở gần khu vực lập tức đến số 229 đường Lai Chi Kok, tòa 3, căn hộ 306. Phát hiện một t.h.i t.h.ể nữ trong nhà. 】
Phương Trấn Nhạc, Tam Phúc và Dịch Gia Di gần như cùng lúc nhảy xuống khỏi xe cứu thương, đồng th ngẩng đầu tìm kiếm chiếc Jeep của Phương Trấn Nhạc.
Du Triệu Hoa thần thái của họ là biết ngay họ định nhận án để đến hiện trường.
cái bộ dạng đầy máu, vết thương nhếch nhác thế kia, đến hiện trường kh khéo lại làm hàng xóm láng giềng khiếp vía mất.
một tay đè lên bên vai kh bị thương của Phương Trấn Nhạc, định ấn ngồi lại xe cứu thương, nhưng kh thành c, đành ngượng ngùng gãi mũi:
“Các mau bệnh viện , vụ này để Tổ A chúng tiếp nhận.”
Phương Trấn Nhạc đưa mắt , kh nói gì.
“Yên tâm , Tổ A chắc c cũng sẽ phá án nh thôi.” Du Triệu Hoa dường như bị kích thích bởi lòng hiếu tg kỳ lạ, tràn đầy khí thế hứa hẹn với Phương Trấn Nhạc, mỉm cười với Tam Phúc và Gia Di, xoay vung vạt áo khoác, dẫn theo hai thám viên cấp dưới nh chóng chạy về phía chiếc xe cảnh sát nhỏ của .
Khi ngang qua đám truyền th lần nữa, Du Triệu Hoa đối diện với ống kính của một phóng viên, cười tự mãn, dùng ngón cái chỉ về phía những đang ngồi trên xe cứu thương phía sau, dõng dạc nói:
“ của CID chúng đ!”
Nói xong, ngẩng cao đầu rời với vẻ mặt kh thể đắc ý hơn.
Cứ như thể chiến c lần này là của chính vậy.
Khi mây đen trên bầu trời bắt đầu tụ lại, Phương Trấn Nhạc, Gia Di và Tam Phúc cũng vừa hoàn thành việc phục dựng hiện trường cùng em O Ký.
Họ theo xe cứu thương về bệnh viện, cùng với những tên cướp bị thương, để làm sạch vết thương, sát trùng và khâu lại. Sau đó, bọn cướp bị O Ký giải , còn Phương Trấn Nhạc đưa Gia Di và Tam Phúc quay lại ngân hàng Bảo Kim để l xe.
Lần này Tam Phúc cầm lái, Phương Trấn Nhạc ngồi ghế phụ, còn Gia Di một chiếm trọn hàng ghế sau.
Lần đầu tiên, chiếc Jeep này chạy mà kh cảm giác như đang bay. Gia Di mới nhận ra, hóa ra bình thường xe chạy bốc như vậy kh do động cơ quá mạnh, mà là do cái chân ga của Nhạc ca đạp quá sâu.
Tam Phúc giữ tốc độ ổn định ở mức hơn 40km/h, cả nhóm bình an vô sự lăn bánh về sở cảnh sát. Ngay khi họ vừa bước chân từ bãi đỗ xe vào cửa chính, cơn mưa bỗng nhiên trút xuống.
Ba vội vã chạy thục mạng, nhưng vừa ôm đầu x vào cửa, họ đã bị một đám vây kín.
Tiếng vỗ tay rào rào vang lên kh ngớt. Cả ba ngơ ngác ngẩng đầu, th Madam, Cửu Thúc, Gia Minh, Gary, cùng Nhân tỷ và các đồng nghiệp từ các bộ phận khác, quen lạ , đều đã xuống tận nơi để đón họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-202--hung-tro-ve.html.]
“Ái chà, đây chẳng là Phương Sa triển dũng vật lộn với bốn tên cướp đến mức bị thương ? lại để tự bộ thế này?” Madam vẫy tay gọi Lưu Gia Minh và Gary, “Mau đến đỡ l Sa triển dũng mãnh của Tổ Trọng Án chúng ta mau!”
“Đến ngay đây ạ!” Lưu Gia Minh và Gary lập tức mỗi một bên dìu l Phương Trấn Nhạc, vừa mở đường đẩy đám đ ra, vừa chỉ trỏ dưới chân :
“Cẩn thận bậc thang nhé, sếp Phương.”
“Sếp Phương, lên TV tr ngầu lắm! Lúc nhíu mày chất lừ, dáng thì hiên ngang, vừa cao lớn uy mãnh lại vừa tuấn tiêu sái!” Nhân tỷ đứng phía sau vẫy vẫy hai tay, tr cứ như đang xem ca nhạc.
“Ha ha ha...” Những xung qu bị chọc cười nghiêng ngả.
Phương Trấn Nhạc quay lại Nhân tỷ với nụ cười khổ, vẻ mặt như kiểu đang muốn tìm cái lỗ nào để chui xuống vì quá ngượng.
Gia Di và Tam Phúc định nhân cơ hội này lách qua đám đ để trốn về văn phòng Tổ B, nhưng vẫn bị Madam tóm gọn:
“Ơ kìa, đây chẳng là thám viên Đàm Tam Phúc, đã phối hợp cực kỳ dũng cảm với Phương Sa triển, x vào ngân hàng đầu tiên và b.ắ.n hạ tên cướp cầm s.ú.n.g tự động ? Vỗ tay nào!”
Mọi lập tức vỗ tay rầm rộ. Tam Phúc kh biết là vì ngượng hay vì quá hạnh phúc mà mặt đỏ bừng lên, cười đến híp cả mắt. định nhưng dường như lại kh nỡ rời bỏ cái kh khí vinh quang này, tr bộ dạng thật là tiến thoái lưỡng nan.
“Tam Phúc ca! Sau này dạy em cách làm để trở thành một thám viên dũng cảm như nhé!” Một thám viên từ tổ khác của CID giả giọng nịnh nọt trêu chọc.
“Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thôi.” Tam Phúc cười ha hả xua tay với ta, khiến mọi lại được một trận cười rộ.
“Lập c lớn , lợi hại thật đ!”
“Lúc Phương Sa triển và Tam Phúc x vào, tr họ ngầu thật sự. Kh thể tin nổi đó là những thám viên quen thuộc hàng ngày của chúng ta! Bình thường thì tr cũng phong trần, phá án th minh đ, nhưng ai ngờ ra chiến trường lại chất đến thế! Ôi trái tim , trái tim ...” Nhân tỷ tiếp tục diễn sâu.
Tam Phúc cuối cùng cũng kh chịu nổi nhiệt, xua tay cầu xin: “Nhân tỷ ơi, thôi mà, chị khen thế này thì ai mà chịu cho thấu.”
“Ha ha ha...”
“Ha ha...”
Mọi lại cười vang một trận nữa.
“Nhưng mà, nói về lợi hại nhất, kể đến cô em nhỏ Dịch Gia Di mà bộ phận hậu cần chúng ều sang Tổ Trọng Án các ! Gia Di ngầu quá mất! cũng muốn làm nữ cảnh sát cầm s.ú.n.g quá.” Nhân tỷ ôm n.g.ự.c cảm thán.
“Nhân tỷ ơi, chị sắp nghỉ hưu đến nơi , chân tay cứng nhắc hết cả, cầm s.ú.n.g nổi.” trêu chị.
“Thì cũng cho mơ mộng tí chứ? Thật sự là quá đúng ệu luôn!” Nhân tỷ xuýt xoa.
“Đúng vậy! Lúc ở hiện trường vụ cướp, kh một ai biết tổng cộng bốn tên cướp cả. Cảnh sát sắc phục báo về là ba tên, tại hiện trường cũng chỉ th ba tên đang cướp, ai mà ngờ được còn một tên thứ tư âm hiểm tàn nhẫn đến thế chứ. Oa, mặc thường phục, giấu s.ú.n.g trong , thật sự kh tài nào nhận ra được!” Một thám viên trẻ từ tổ khác bắt chước ệu bộ của tên mặc áo xám, giấu tay vào trong áo:
Chưa có bình luận nào cho chương này.