Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám
Chương 251: Hạnh Phúc Giản Đơn
Dịch Gia Di nghĩ, mặc kệ Tần Hồng Lương, mặc kệ phong cảnh hay kẻ đáng thương, xây lầu cao hay lầu sụp. Làm mà, vui vẻ là quan trọng nhất!
...
...
Khi đoàn vội vã xuống xe, trời đã bắt đầu tối sầm. Làn sóng khách ăn tối đầu tiên ở Quán Dễ Nhớ đã rút, m bàn khách trong quán đang nhàn nhã dùng bữa. Dịch Gia Đống cũng cuối cùng đã thở phào nhẹ nhõm sau trạng thái bận rộn chen chúc, xếp hàng. vừa lau tay vừa đứng trước quầy trò chuyện với khách.
Bác A Cam bán hết báo, cũng đến Quán Dễ Nhớ ăn một bữa tối ngon lành. Vừa nhâm nhi củ cải chua uống cháo hải sản, bác vừa cười hỏi Dịch Gia Đống: “Bây giờ Gia Tuấn thể l huy hiệu học sinh hạng mười, Gia Như cũng thể giúp cháu làm trà sữa . Gia Di thì khỏi nói, làm nữ cảnh sát ều tra, vừa kiếm tiền vừa oai phong. Cháu cuối cùng cũng hết khổ, cũng nên đến lúc chúng nó báo đáp cháu .”
Dịch Gia Đống ha ha cười, đắc ý khen ngợi em trai em gái, nhưng kh coi lời báo đáp của bác A Cam là chuyện gì to tát.
“Cái gì mà kh thể nghĩ chứ? Cháu đã 29 , còn chưa vợ. Cái thằng Âm Dương T.ử ngày xưa chuyên ngồi xổm bên đường sửa xe đạp cho mọi trên phố Cây Sồi đó, từ khi lái xe lớn, vợ đã hai đứa , một đứa ở Hương Giang, một đứa ở Đại Lục. Hai đứa con trai, lớn lên giống hai bà mẹ, chụp ảnh khoe chúng ta đó, đều đẹp trai. Cháu thì đến sợi l con trai cũng chưa sờ được. Tiền cũng đều tiêu vào em trai em gái, đến một căn phòng riêng cũng kh .” Bác A Cam kh nhịn được sốt ruột thay Dịch Gia Đống.
Nghe bác A Cam đẩy chủ đề lên cao, Dịch Gia Đống vốn còn chút lơ đễnh mới thẳng lưng lên. Chuyện báo đáp ân tình như vậy, chỉ khiến bản thân kh vui. Làm , vẫn là chỉ nghĩ đến lúc trả giá cảm th vui vẻ là được , ngàn vạn lần đừng nghĩ sau này thể nhận được báo đáp gì. Con chỉ thể kiểm soát hành vi của , nhưng kh thể quản được khác, kh nên tự tăng thêm phiền não.
Vẫy vẫy tay về phía bác A Cam, cười trêu chọc: “Bác chỉ th khoe với bác thôi, kh th bị hai bà vợ cào cho mặt đầy vết sẹo . Chờ kh lái được xe lớn nữa, coi chừng hai bà vợ và hai đứa con trai đều kh cần đó nha.”
“Ha ha ha, Gia Đống à, sắp bị cháu nói thành truyền thuyết . Hai đứa nhỏ của Âm Dương T.ử bây giờ càng ngày càng lớn, tình cảnh của càng ngày càng khó giải quyết đó.” Một bàn khách khác cũng biết chuyện bát quái của Âm Dương Tử, cười tham gia vào: “Nhà bọn họ đó, sớm muộn gì cũng từ chuyện bát quái giải trí biến thành tin tức g.i.ế.c thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-251-h-phuc-gian-don.html.]
Dịch Gia Đống lắc đầu cười nói: “Con sống cũng chỉ m chục năm thôi, vợ cũng lúc kh vui; kh vợ cũng lúc vui vẻ. vợ hay kh, con hay kh, kh khác biệt lắm đâu. bây giờ vui vẻ, kh tốt ?”
“Cháu kh thể nói như vậy, bác kể cho em gái cháu nghe, để chúng nó báo đáp cháu cái thằng đại ca này.” Bác A Cam vẫn nhấn mạnh.
Dịch Gia Đống tuy luôn cười ha hả như cái gì cũng tốt, trên thực tế lại vô cùng chủ kiến của . cười ngắt lời: “Báo đáp cái gì chứ? Vui vẻ được m năm thì là m năm đó. Chẳng lẽ cháu cưới vợ sinh con thì nhất định vui vẻ, vợ chồng đao kiếm c.h.é.m nhau kh nhiều . Chẳng lẽ tích p tiền mua nhà lớn thì nhất định hạnh phúc? Vậy nếu chỉ một ở, gì thú vị chứ?”
“Gia Đống à, nếu mà nghĩ được như cháu, mỗi ngày đều thể vui vẻ biết bao nhiêu.” Chú Văn ngồi ăn mì xe đẩy ở bàn khác thở dài. Gần đây chú đang tr giành đồ đạc cha già để lại với trai , mỗi ngày đều vừa hận vừa phiền.
Dứt lời, chú ăn một miếng lòng bò trên xe mì đẩy, nhai kỹ nuốt chậm, lại kẹp thêm hẹ, mực và nấm đ cô, hai loại cảm giác, hai loại hương vị cùng nhai mới gọi là ngon. Món ngon vào bụng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lại chuyên chú lắng nghe Dịch Gia Đống nói chuyện, nghe lọt tai lại khuyên nhủ ta.
Dường như những phiền lòng về được mất, tr giành, thực ra đều kh tg nổi những món ăn đầy màu sắc trên xe mì đẩy. Tr thì vẫn tr, nhưng kh cũng thể tr một cách bình thản ?
“Cháu nghĩ kỹ đó, đừng để sau này mới biết khổ.” Bác A Cam th Dịch Gia Đống thật sự đã nghĩ th suốt, cũng lộ ra vẻ cực kỳ ngưỡng mộ, ngược lại lại lo lắng Dịch Gia Đống kh đủ xa. Bây giờ phóng khoáng, về già lại oán trách nhận được quá ít.
Dịch Gia Đống cười cười, rũ mắt trầm mặc dọn bàn, đặt chén đũa vào bồn rửa chén ngâm nước, quay lại tiếp tục lau bàn. Vừa xếp gọn giẻ lau, vừa ôn tồn mở miệng: “Chúng ta bây giờ một nhà, cùng nhau ăn một cái bánh tart trứng, cháu một miếng em một miếng chia sẻ, cũng hạnh phúc. Cháu biết nhiều giàu , dù mỗi ngày ăn bào ngư yến sào cũng kh vui. Giống chúng ta vốn nhỏ, chỉ một cái bánh tart trứng, lại bốn vui vẻ, thì tốt .”
lẽ khi cha mẹ bất ngờ qua đời, quyết định gánh vác cả gia đình này, cũng đã lặp lặp lại suy nghĩ. Những ngày đó liệu từng so đo hay oán giận kh? Dịch Gia Đống sớm đã quên mất, cũng sẽ kh hồi tưởng lại. một số việc nghĩ qua một lần, thật sự nghĩ sâu nghĩ thấu, cũng là đủ .
Chuyện kh thể luôn muốn, giống như thịt kh thể nhai mãi. Sống như nhai thịt nát vậy, kh còn vị nữa.
“Sau này chúng nó gả chồng cưới vợ, cháu khẳng định sẽ hoài niệm cuộc sống hiện tại. Nhưng hoài niệm thì , đã nói lên sự tốt đẹp. Nếu tốt đẹp, tại từ chối chứ? Dù tương lai khẳng định sẽ chia xa, bây giờ tốt đẹp được ngày nào hay ngày đó thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.