Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám
Chương 273: Chuyến Xe Buýt Lúc Hoàng Hôn
Hàng xóm là đại lão xã đoàn đáng sợ, tốt nhất là nên tránh càng xa càng tốt!
...
Khi Du Triệu Hoa đặt chiếc thùng cuối cùng vào sát tường phòng khách, đứng dậy lau mồ hôi trên trán, lúc này mới rõ cách bài trí của căn phòng.
Trên bức tường trắng phía sau ghế sofa, nơi lẽ ra treo ảnh gia đình, nay đã được trang trí lại. Trên đó dán xen kẽ những mẩu tin cắt từ các tờ báo lớn hình Dịch Gia Di: *Nữ cảnh sát phúc tinh; Lên tiếng vì c lý; Sát thủ thiện xạ - Bá Vương Hoa; Khắc tinh của chính nghĩa phá tan cạm bẫy của nữ ma đầu...*
Và ở chính giữa những mẩu tin đó, treo trang trọng trong khung kính là tấm Huân chương Cảnh sát Hồng K Xuất sắc đang tỏa sáng lấp lánh.
Chống nạnh, Du Sir kh khỏi cảm thán: “Chủ nhân mới của căn nhà này thật là tuổi trẻ tài cao.”
“Ngưỡng mộ kh?” Phương Trấn Nhạc phủi bụi trên chiếc sơ mi trắng, cười hỏi.
“Kh ngưỡng mộ Gia Di, mà ngưỡng mộ đ, được một thám viên ưu tú như vậy mà này, bộ dạng này của là đây?” Du Triệu Hoa đ.á.n.h giá Phương Trấn Nhạc một lượt từ trên xuống dưới, vẻ mặt đầy bất mãn.
Làm cảnh sát mà thể kh chú trọng hình tượng như vậy chứ?
Du Triệu Hoa ngày nào làm cũng quản lý hình ảnh bản thân cực kỳ nghiêm túc. Như hôm nay, sơ mi đen, quần tây xám, giày da đen, lại còn kẹp thêm chiếc kính râm ở túi ngực. Tr phong độ, đĩnh đạc và oai phong biết bao.
lại Phương Trấn Nhạc xem, ai đời lại mặc sơ mi trắng với dép lê bao giờ? Đẹp trai thì quyền tùy tiện thế ?
“Hôm nay nghỉ phép, mặc cho thoải mái thì mặc thôi. Tiện tay cái sơ mi, tiện chân đôi dép t.” Phương Trấn Nhạc lại , “Tuy kh hợp rơ lắm, nhưng cũng chút phong thái phóng khoáng, bất cần đời đ chứ?”
“...” Du Triệu Hoa hoàn toàn kh thể đồng tình nổi.
Cửu Thúc đứng bên cạnh nghe hai tán dóc, khóe mắt khẽ giật giật. Ông liếc Phương Trấn Nhạc tr chẳng khác nào một "quân sư xã đoàn bề ngoài lôi thôi nhưng tâm cơ thâm hiểm", sang Du Triệu Hoa mang đậm phong thái "đệ nhất hồng côn của xã đoàn".
Ông thầm nghĩ: Thẩm mỹ của đám cảnh sát trẻ thời nay đúng là hết t.h.u.ố.c chữa! Mà này... hai cái bản mặt kia mà còn đứng đó nhau kh thuận mắt được à? Về nhà tự soi gương lại m đứa!
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-273-chuyen-xe-buyt-luc-hoang-hon.html.]
“ thích trời âm u.”
Chiếc xe buýt hai tầng lắc lư giữa thành phố trong cơn mưa dầm liên miên. Cô gái trẻ ngồi ở tầng trên hướng mắt ra ngoài cửa sổ. Qua những tòa nhà và đường phố, cô thể th khoảng trời xám xịt, nặng nề, những đám mây như đang chực chờ đổ ập một chậu nước xuống.
Chỉ tiếc là giữa cô và cửa sổ còn vướng một vị khách khác, khiến cô kh thể áp sát vào kính để bầu trời rõ hơn.
Cô gái nói chuyện với bạn đang đứng cạnh ghế ngồi, vô thức liếc đàn trung niên đang tựa vào thành xe hướng về phía cửa sổ. Ông ta đội mũ trùm đầu, quấn chặt trong chiếc áo khoác chống thấm nước, vẻ như đang ngủ.
Thật đáng tiếc cho cảnh sắc mưa gió và vẻ đẹp mê hoặc của thành phố này. chăng những đàn lớn tuổi đều như vậy, bị cuộc sống bào mòn đến mức mất sức lực và tâm trí để thưởng thức phong cảnh ven đường?
Cô gái trẻ luôn đầy rẫy những suy nghĩ vẩn vơ, nhưng cũng dễ bị phân tâm. Khi bạn đứng cạnh nhắc đến cung hoàng đạo, cô lập tức quên mất sự nuối tiếc vì kh được ngồi cạnh cửa sổ và nỗi cảm thán về cuộc đời của chú kia, nhiệt tình tham gia thảo luận:
“ cực kỳ thích cung Thiên Yết nhé, tuy hơi mạnh mẽ nhưng lại trách nhiệm.”
“Kh đâu, lại ưng Thiên Bình hơn, khiếu hài hước tuyệt vời luôn.”
Xe buýt đến trạm Tiêm Sa Chủy, các cô gái nh chóng chạy xuống xe, mái tóc dài và vạt áo tung bay, họ bung dù lao vào làn mưa nhỏ.
Kh ai phát hiện ra trên gấu váy bị nước mưa làm ướt của cô gái vừa ngồi đó, vài đốm màu hồng nhạt, tr giống như vết máu.
Chiếc xe buýt hai tầng tiếp tục hành trình đón đưa khách. vội vã lên xe để nghỉ ngơi, đến nơi là xuống ngay; lại ngồi trên xe thưởng ngoạn phong cảnh, ngắm thành phố một cách nghiêm túc. từ màn mưa lao vào xe buýt thở phào nhẹ nhõm; cũng cuối cùng đã đến đích, nở nụ cười mong đợi, bung chiếc dù hoa bước nh vào màn mưa.
Hôm nay khách đ, tài xế xe buýt chỉ kịp ngồi trên xe gặm tạm mẩu bánh mì cho bữa tối. Xe kh dừng, chạy thêm được ít nhất một vòng nữa.
Trời dần tối, đèn neon rực rỡ được thắp sáng. Tài xế vẫn kh hề hay biết, trong lúc xe chạy vòng qu thành phố, dường như một vị khách vẫn luôn ngồi ở tầng một, chưa từng xuống xe.
Lúc chạng vạng, mưa bỗng ngừng hẳn, mây đen tan dần, phía tây thành phố lộ ra vài tia nắng quái chiều hôm. đường thu dù, tận hưởng bầu kh khí ẩm ướt nhưng sảng khoái sau cơn mưa.
Một phụ nữ trẻ khoác tay bạn trai dạo dọc phố, vừa vừa tìm kiếm quán ăn ưng ý. Vô tình quay đầu lại, cô th chiếc xe buýt vừa chạy lướt qua. Ánh mắt cô hướng lên tầng một, tình cờ th một ngồi cạnh cửa sổ.
Tim cô thắt lại, cả nổi da gà da vịt ngay lập tức. Ánh đèn neon đủ màu hắt lên mọi vật, càng làm nổi bật gương mặt trắng bệch của chú ngồi trên xe buýt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.