Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám
Chương 29: Nước Mắt Muộn Màng
đàn sau khi vợ c.h.ế.t vẫn luôn miệng chỉ trích vợ kh giữ phụ đạo, thậm chí tuyên bố cô ta c.h.ế.t là đáng đời, bỗng nhiên im bặt.
Trương Chiếu Hòa đứng c.h.ế.t lặng giữa hành lang, ánh mắt dại ra, mất khả năng kiểm soát biểu cảm và ngôn ngữ.
Lưu Gia Minh thu lại tờ kết quả xét nghiệm vừa đưa cho Trương Chiếu Hòa xem, chằm chằm đối phương một cái quay thẳng về văn phòng Tổ trọng án B.
Dịch Gia Di đợi các thám t.ử dựa vào báo cáo của bác sĩ pháp y và Khoa Giám chứng để viết báo cáo ều tra, vài ngày nữa cô mới quay lại thu thập toàn bộ hồ sơ.
Sau khi xác nhận số lượng văn bản với Lưu Gia Minh và để ta ký nhận, cô cầm tập hồ sơ rời .
Khi ngang qua hành lang, cô lướt qua Trương Chiếu Hòa. đàn dường như bừng tỉnh bởi tiếng bước chân của cô, bỗng nhiên ôm l đầu, kh kìm nén được cảm xúc mà ngồi thụp xuống đất khóc rống lên.
Dịch Gia Di đứng gần, từ trong tiếng gào khóc nức nở của , cô nghe được những câu từ vụn vỡ:
“Ngọc Bình... Ngọc Bình... Đều tại ... kh là ... mất vợ , con chúng ta vừa sinh ra đã kh còn mẹ...”
Đến giờ phút này, nỗi bi thống mất vợ vốn bị lòng thù hận đè nén b lâu nay rốt cuộc cũng vỡ đê tuôn trào.
kh thể tiếp tục lừa dối bản thân rằng cô là một phụ nữ hư hỏng, kh thể kh đối mặt với nỗi đau mất mát, kh thể kh đối diện với sự áy náy vì đã bỏ bê cô, và kh thể kh thẳng vào sự thật rằng chính sự nghi thần nghi quỷ của đã gây ra tổn thương cho cô.
lẽ đã sớm biết là một thằng khốn nạn yếu đuối, chỉ là chưa x.é to.ạc lớp gi mỏng m đó ra. vẫn còn thể dựa vào lời nói dối “lỗi đều do khác” để trốn tránh.
Trốn tránh kh chỉ đáng xấu hổ, mà còn vô dụng.
Dịch Gia Di đàn mặt đỏ gay, đau đớn đến mức gần như ngạt thở đang cuộn tròn trên mặt đất, cô c.ắ.n chặt răng hàm, bước nh qua hành lang.
Phương Trấn Nhạc đang từ ngã rẽ đối diện tới. Thân hình cao lớn của trong nháy mắt che khuất hơn nửa luồng ánh sáng hắt tới từ phía bên kia hành lang. đã biết kết quả từ bên Giám chứng, lúc này chỉ khinh miệt liếc Trương Chiếu Hòa một cái thu hồi ánh mắt, kh muốn bố thí thêm chút sự chú ý nào cho cái thứ đang lăn lóc dưới đất kia.
Dịch Gia Di mỉm cười chào hỏi theo phép lịch sự, ngay sau đó lướt qua vai .
Phương Trấn Nhạc bỗng nhiên quay đầu lại, hỏi cô: “Cô đã sớm biết đứa bé là con của Trương Chiếu Hòa ?”
Dịch Gia Di sững sờ, mở miệng đáp:
“Kết quả ều tra chẳng đều nói Trương Chiếu Hòa hay thay đổi thất thường, lại còn đa nghi ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-29-nuoc-mat-muon-mang.html.]
Nàng bị câu hỏi của Phương Trấn Nhạc làm cho chột dạ, cảm giác như dị năng của bị bắt quả tang, vội vàng giải thích thêm:
“Hơn nữa hung thủ khai rằng nạn nhân vì đau lòng do chồng nghi ngờ nên mới muốn tự sát mà? Một phụ nữ lăng loàn thì làm cảm xúc bị phụ bạc kịch liệt như vậy...”
Phương Trấn Nhạc chằm chằm Dịch Gia Di kh chớp mắt. Cô cảnh sát nhỏ bị đến mức biểu cảm cứng đờ, căng thẳng đến khô cả miệng, thậm chí bắt đầu dấu hiệu ù tai.
M chục giây sau, Phương Trấn Nhạc – nãy giờ dùng sự im lặng để tra tấn cô – rốt cuộc cũng mở miệng:
“Cũng khả năng, tất cả những gì mọi th chỉ là biểu hiện giả dối do nạn nhân cố tình dựng lên. Nạn nhân nói muốn tự sát, lẽ chỉ vì sợ chồng phát hiện sự thật đứa bé kh con ta. Chột dạ nên mới một khóc hai nháo ba thắt cổ, muốn nhân cơ hội bỏ cái t.h.a.i , như vậy chuyện ngoại tình sẽ thần kh biết quỷ kh hay...”
“Hả?” Dịch Gia Di ngẩn , rũ mắt suy tư về lời nói như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện gì đó.
“Trên thế giới này, tất cả m mối và khẩu cung đều khả năng là nói dối. Đôi khi ngay cả lời thú tội của hung thủ cũng kh thể tin tưởng hoàn toàn. Chân tướng chỉ nằm trong chứng cứ.” Phương Trấn Nhạc dùng ngón tay chọc nhẹ vào trán Dịch Gia Di, “Chân tướng cũng thể nằm ở đây, nhưng cần luôn giữ tâm thế hoài nghi, cảnh giác, kiên trì và tuyệt đối kh được qua loa, truy hỏi đến cùng.”
“!” Được nghiêm túc chỉ dạy như vậy, trong lòng Dịch Gia Di trào dâng cảm xúc. Đôi mắt cô sáng lấp lánh như dải ngân hà, ngước Phương Trấn Nhạc kh chớp mắt.
“Sau này lúc c việc kh bận, thể thường xuyên đến Tổ trọng án B ngồi chơi, giúp chúng chuẩn bị trà chiều, gọi cơm các thứ.” Phương Trấn Nhạc nói xong, th niềm vui lộ rõ trên mặt cô cảnh sát nhỏ – nếu sau lưng cái đuôi, e là đã vẫy tít mù như cánh quạt – bèn nghiêm giọng hạ nhiệt cho cô:
“Chúng họp hành, cô thể nghe, nhưng kh được nói leo. Những lời tuyên thệ và quy định bảo mật khi bước chân vào sở cảnh sát đều nhớ kỹ, biết chưa?”
“Yes, Sir!” Dịch Gia Di lập tức đứng nghiêm, hô to dõng dạc.
Phương Trấn Nhạc cười lắc đầu, xoay bước vào hành lang dài, cầm theo báo cáo thẳng đến văn phòng của cấp trên trực tiếp – Tổng th tra Khâu Tố San.
Dịch Gia Di thành c thâm nhập vào Tổ trọng án B, vui sướng đến mức nhảy cẫng lên tại chỗ.
Tuy rằng chỉ tồn tại với thân phận viện trợ hậu cần, nhưng sau này lúc rảnh rỗi, cô đều thể đến văn phòng Phương Sir nghe bọn họ họp bàn vụ án, thể trực tiếp quan sát bọn họ thực chiến, học tập kinh nghiệm của bọn họ!
Phương Trấn Nhạc gõ cửa bước vào văn phòng của Tổng th tra Khâu Tố San, ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn làm việc của bà một cách đầy bệ vệ.
Khâu Tố San nhướng mắt liếc một cái, đặt hồ sơ đang đọc dở xuống, vươn tay về phía .
Phương Trấn Nhạc kh nói gì, ăn ý đưa báo cáo cho bà.
“Báo cáo vụ án trộm trẻ sơ sinh chắc ngày kia cũng thể đệ trình.” Ánh mắt Phương Trấn Nhạc lướt qua Khâu Tố San, ra ngoài cửa sổ, kh nhịn được nói: “ định xin nghỉ phép một tuần.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.