Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám
Chương 449: Góc đọc sách của quán Dễ Nhớ
Thế nên, ngay cả những món đồ cũ đặt tạm bợ trước cửa quán Dễ Nhớ, khi dùng dây thừng buộc lại cũng được thắt thành hình nơ bướm.
Thế nên, mỗi ly trà sữa Gia Như bán ra đều kèm theo một tờ khăn gi được gấp hình trái tim.
Thế nên, mỗi chiếc khăn lau bàn sau khi giặt sạch được Gia Như xếp lại trong bếp đều vu vức như miếng đậu hũ.
Thế nên, hiện tại Dịch Gia Di đang dạo phố cùng Gia Như, trên tay xách một chiếc túi nilon độc nhất vô nhị ở Hồng K chiếc túi vốn bị thủng một lỗ, nhưng Gia Như đã vẽ một khuôn mặt cười lên mảnh gi nhỏ, dán đè lên lỗ thủng bằng băng dính trong suốt. Thế là chiếc túi nilon rách bỗng chốc biến thành một chiếc túi biết mỉm cười với qua đường.
Gia Di nắm tay em gái, xách theo chiếc túi mỉm cười bước vào hiệu sách.
Hai chị em tách nhau ra ngay cửa hiệu sách, một rẽ sang khu tạp chí thời trang, một rẽ sang khu giáo trình chuyên ngành.
Ban đầu định bụng chỉ mua vài cuốn , nào ngờ vừa mở sách ra là kh dứt ra được. Gia Di dựa vào kệ sách đọc hơn một tiếng đồng hồ, đến khi mỏi chân mới nhận ra thời gian trôi nh quá.
Cô vội vàng "bộp" một tiếng khép cuốn 《Sách tr về sự biến đổi của thi thể》 lại, vơ thêm các cuốn 《Phân tích các vụ án treo đỉnh cao trong và ngoài nước》, 《Báo cáo pháp y: Những ều cái c.h.ế.t dạy chúng ta》 và 《Thám t.ử tâm lý: Tự sự của FBI》 cho vào túi.
Sau khi tìm th Gia Như, hai chị em cùng th toán những cuốn sách ưng ý, mua thêm một cuốn 《Học tiếng Quảng Đ trong một tuần》 cho Tôn Tân, 4 cuốn giáo trình cho Gia Tuấn, 2 cuốn tác phẩm kinh ển bằng tiếng cho Bảo Thụ, và cho cả một cuốn sách về quản trị kinh do cùng vài cuốn sách dạy nấu ăn.
Trước khi rời , Gia Di và Gia Như chụm đầu bàn bạc, hai chị em nảy ra một ý hay: đặt một kệ sách nhỏ ở góc trống giữa quầy thu ngân và bàn ăn của quán Dễ Nhớ.
Kệ sách này để khách hàng thể đọc trong lúc dùng bữa, lúc đợi bạn, đợi món, hoặc khi ngồi nhâm nhi trà chiều một .
Mỗi tháng mua thêm hai cuốn sách báo đặt vào, mỗi ngày để một tờ báo mới, dần dần nơi đó sẽ trở thành một góc đọc sách thực thụ.
Đến khi kệ sách nhỏ này kh còn chỗ chứa, họ thể th lý sách báo cũ để tặng cho hàng xóm hoặc các trường tiểu học nghèo.
Dĩ nhiên, nói là tạo thêm cảnh quan và phúc lợi cho khách hàng của Dễ Nhớ, nhưng thực chất đây là kế hoạch nâng cao trình độ cho Bảo Thụ, Gia Tuấn, Tôn Tân và Gia Như.
Mỗi tháng ít nhất đọc hai cuốn sách, "nước chảy đá mòn" để các bạn nhỏ hình thành thói quen đọc sách, tích lũy kiến thức.
Vì thế, khách hàng muốn xem hay kh tùy ý, nhưng những trẻ trong quán thì mỗi tháng đều d mục sách bắt buộc đọc.
“Vậy thể mua thêm m cuốn tạp chí thời trang kh chị?” Gia Như nhướng mày hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-449-goc-doc-sach-cua-quan-de-nho.html.]
“Dĩ nhiên là được, nâng cao thẩm mỹ cho mọi cũng là việc ý nghĩa mà. Nhưng m loại báo lá cải thì kh được đâu nhé.” Gia Di lập tức nghiêm mặt ra dáng chị cả.
“OK, Madam!” Gia Như bắt chước ệu bộ thám viên, chào chị cả một cái.
Hai rẽ sang quầy văn học, mua thêm hai cuốn d tác, lúc này mới th mãn nguyện.
Vì sách quá nặng, Gia Di đưa thêm cho nhân viên cửa hàng m chục đồng tiền boa, nhờ họ chuyển đến quán Dễ Nhớ ở phố Ái Hoa. Nhân viên vui vẻ nhận tiền và sách, trịnh trọng hứa sẽ giao tận nơi an toàn.
Thế là, chiếc túi mỉm cười từ tay Gia Di chuyển sang tay nhân viên hiệu sách.
Khuôn mặt cười dưới ngòi bút của Gia Như leo lên chiếc xe motor nhỏ của nhân viên hiệu sách, lao vun vút qua các con phố ngõ hẻm, mỉm cười với biết bao nhiêu qua đường.
...
Hai chị em nhẹ , rời hiệu sách ăn cơm.
Tầng 8 trung tâm ện máy Tra ở Vịnh Đồng La một quán ăn Bắc Kinh cũ, món thịt heo xào tương (Kinh tương nhục ti) là món kh thể bỏ qua.
Thịt thăn xào với hành và rau thơm, vị tương đậm đà, hành xẻ sợi giòn tan cùng rau thơm tươi rói được đảo nh qua chảo dầu nóng, quyện cùng thịt băm nhỏ trút ra đĩa ngay, khói nghi ngút, thịt mềm ngọt và thơm lừng vị tương.
Ăn cùng với cơm nóng hổi, hạt cơm dường như càng thêm mềm dẻo, vị thịt và vị tương càng thêm đậm đà, đúng là một sự kết hợp hoàn hảo.
Lại thêm một đĩa sủi cảo thịt dê, những chiếc sủi cảo nhỏ xinh cong cong, mỗi con vừa vặn một miếng. Cắn lớp vỏ sủi cảo ra, nước thịt bên trong bùng nổ trong khoang miệng, vị ngọt của thịt dê lan tỏa, nhai kỹ mới th hết cái hương vị thơm ngon đặc trưng.
Cuối cùng dĩ nhiên gọi món khoai lang kéo tơ (Rút ti khoai lang). Một đĩa khoai lang vàng óng ánh lớp đường kéo sợi, được hai chị em dùng làm món tráng miệng sau bữa ăn.
Gắp một miếng khoai lang, kéo ra bảy tám sợi đường dẻo dai, nhúng nh vào bát nước lạnh cho lớp đường đ cứng lại mới đứt ra để đưa vào miệng.
Lớp vỏ ngoài vừa được nước lạnh làm đ thành một lớp đường giòn rụm, c.ắ.n nhẹ một cái là lớp đường cứng giòn, đến lớp khoai lang bên trong nóng hổi mềm mịn. Vị ngọt của đường vẫn kh sánh được với vị ngọt bùi, đậm đà của khoai lang. Cảm giác giòn tan hòa quyện cùng sự mềm mại, vị ngọt kích thích vị giác và đại não, khiến lượng dopamine tăng vọt, cảm giác hạnh phúc đạt đến đỉnh ểm.
Bước ra khỏi quán ăn, Gia Như vừa chép miệng vừa khoác tay chị gái nói: “Lát nữa dạo xong quay lại đây mua một ít khoai lang kéo tơ với thịt xào tương về cho cả với Gia Tuấn nhé chị?”
“Kh cần đâu, thực đơn ở đây , về chị viết lại là cả chắc c làm được thôi.” Gia Di gõ nhẹ vào đầu .
Chưa có bình luận nào cho chương này.