Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám
Chương 538: Hang ổ của Nghiệp Thúc
Phương Trấn Nhạc cũng kh vội mở lời, tự tay bốc hai hạt đậu phộng của đối phương, vừa nhai vừa ra hiệu cho cứ tiếp tục ăn uống, đừng bận tâm.
Trên bàn lần lượt được lấp đầy bởi đủ loại món nướng, hai vừa ăn vừa uống. Sau khi vài món ngon vào bụng, m chén rượu vàng trôi qua cổ họng, vẻ căng thẳng và cảnh giác ban đầu trên mặt Hướng Tiểu Vinh bắt đầu biến mất, thay vào đó là những vệt đỏ kh tự nhiên. bắt đầu th lâng lâng, cảm xúc dâng cao, thậm chí còn vung tay muốn bá vai bá cổ, đệ tương đắc với Phương Trấn Nhạc.
Phương Trấn Nhạc cũng kh làm mất mặt, mỉm cười, liên tục gọi thêm thịt, thêm rượu. Cho đến khi rượu quá tam tuần, ánh mắt Hướng Tiểu Vinh đã bắt đầu lờ đờ, Phương Trấn Nhạc mới th toán tiền, đứng dậy kéo Hướng Tiểu Vinh vào con hẻm phía sau, rẽ trái rẽ tìm đến chiếc xe Jeep của .
Ngay khoảnh khắc lôi Hướng Tiểu Vinh lên xe, cảnh sát Phương lập tức "lộ mặt chuột", nhe ra n vuốt của . Trong kh gian "thẩm vấn" chật hẹp này, Hướng Tiểu Vinh hoàn toàn rơi vào bẫy, kh còn đường thoát.
...
Tại tòa nhà Vinh Hào nằm ở Tiêm Sa Chủy, gần bờ biển phía Tây, cư dân ở đây nếu kh giàu thì cũng là quý tộc. Thiết kế mỗi tầng một căn hộ, mỗi thẻ thang máy chỉ thể lên được một tầng nhất định, tạo nên sự riêng tư tuyệt đối cho mỗi gia đình.
Chiếc thẻ thang máy để lên tầng 22, nhà của Nghiệp Thúc, chỉ em thân tín nhất của lão là Hồng côn Vương Tất sở hữu. Vì thế, bất cứ ai muốn đến nhà gặp Nghiệp Thúc đều thương lượng với Tất ca trước.
Vương Tất đã lăn lộn ngoài xã hội từ sớm. Khi còn làm bảo vệ ở hộp đêm, từng bị kẻ giàu bắt nạt vì quá giữ quy tắc, bị đ.á.n.h đến mức m.á.u chảy ròng ròng nhưng vẫn kiên quyết giữ đúng quy định: muốn vào cửa thì trả tiền mua vé trước. Suốt đêm đó, giám đốc trực ban của hộp đêm còn chê kh biết biến báo, nhưng Nghiệp Thúc lại trúng .
Từ đó, Vương Tất theo bên cạnh Nghiệp Thúc, từ tài xế lên làm cận vệ, trở thành Hồng côn số một. Hiện tại, thậm chí còn giữ tấm thẻ thang máy duy nhất dành cho thân của Nghiệp Thúc, giúp lão tr coi sổ sách, là một kh thể thay thế trong vòng tròn thân tín.
giúp việc mở cửa vô cùng lễ phép chào Tất ca, chuẩn bị dép trong nhà cho m cúi đầu tránh đường, hiểu chuyện quay vào bếp pha trà, kh hỏi nhiều, cũng kh nhiều.
Đi cùng Vương Tất tổng cộng 6 , chỉ đưa 3 vào nhà, 3 còn lại đợi ở ngoài cửa.
Vào nhà, Vương Tất chào Nghiệp Thúc đang sưởi nắng trong phòng khách một tiếng, quen chân rẽ vào phòng sách. Ba theo ngồi đợi ở phòng sách ngoài, còn thì một mang theo sổ sách vào phòng sách bên trong.
Đợi khoảng 5 phút, Nghiệp Thúc mới chậm rãi tới. Lão chẳng thèm liếc những đang ngồi ở phòng sách ngoài, mặc kệ họ cung kính đứng dậy hành lễ, lão thẳng qua họ vào phòng sách bên trong.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ba ở cửa là Xà Vương Cao và hai cô gái đại lục mà mang tới. Trong đó một cô tên A Liên, đang mở to đôi mắt tò mò ngó xung qu. Cô gái còn lại tên A Hương thì từ đầu đến cuối đều cúi gầm mặt, vành mắt đỏ hoe, ngồi im bất động.
“Em chưa bao giờ th căn nhà nào lớn và xa hoa thế này.” A Liên bỗng ghé sát tai A Hương, thì thầm.
“...” A Hương liếc A Liên một cái, lại nh chóng cụp mắt xuống, kh muốn ngó xung qu thêm nữa.
“Chị th bộ quần áo giúp việc kia mặc kh? Màu sắc và chất liệu đẹp thật đ, nếu em được làm giúp việc ở đây thì tốt biết m...” Đôi mắt to của A Liên kh yên phận khắp nơi, tràn đầy sự ngưỡng mộ đối với mọi thứ hoa lệ xung qu.
“Suỵt.” Xà Vương Cao lườm A Liên một cái, mới ngăn được cái miệng của cô gái trẻ.
Trong phòng sách bên trong thỉnh thoảng lại truyền ra những từ ngữ như “sổ sách”, “do số đó”, “lượng nhập hàng”, “giá cả”, “sòng bạc ngầm”... Một lát sau, Xà Vương Cao bỗng nghe th Vương Tất mơ hồ nhắc đến “cảnh sát”, lập tức ngồi thẳng lưng, trừng mắt về phía cánh cửa gỗ của phòng sách bên trong.
Bên trong cánh cửa gỗ, Vương Tất hơi cúi về phía trước, nói khẽ với Nghiệp Thúc:
“Cảnh sát đã đến nhà Thu tử, còn tìm gặp đám bạn bè lêu lổng của để l lời khai...”
“Kh cần bận tâm, cảnh sát kh sờ tới đầu ta được đâu.” Nghiệp Thúc thong thả nâng chén trà, ngửi mới uống, uống xong lại đưa mũi sát vào chén kh để ngửi hương còn vương lại.
Hương trà thấm vào phổi khiến lão cảm th sảng khoái vô cùng, trên mặt thoáng hiện nụ cười: “Sắp đến Giáng sinh , tụi trẻ bây giờ thích đón m cái tết Tây này lắm, lúc đó chắc c kh thiếu tiệc tùng, nhảy nhót. Chúng ta cứ trữ thêm hàng, mở thêm một kênh phân phối nữa, kiếm đậm một mẻ.”
“Nghe nói thành viên Tổ Trọng án phụ trách lần này gớm mặt, là đội ngũ ngôi phá án liên tục xuất hiện trên báo chí suốt nửa năm qua, chúng ta thực sự kh cần đối phó ?” Vương Tất vẫn chút lo lắng.
“O Ký dùng hơn nửa năm trời, một đội ngũ m chục, gần trăm cảnh sát mà vẫn án binh bất động đó thôi? Còn vài tháng nữa là đến Tết , kh bắt được là kh bắt được thôi. Qua năm mới, chúng ta sẽ chuyển việc làm ăn sang Vịnh Đồng La, hợp tác với A Lãng. Ta lo lo tiêu thụ. Đến lúc đó chúng ta hoàn toàn ẩn vào bóng tối, ngoài sáng thì dần dần tẩy trắng, bọn chúng vĩnh viễn kh bắt được chúng ta đâu. Sợ cái gì chứ, cứ cầm tiền mà mua nhà lầu, chơi gái , đừng nghĩ nhiều quá.”
Nghiệp Thúc cũng rót cho Vương Tất một chén trà, nước trà đầy ắp tỏa ra ánh kim nhạt, lão thân thiết ra hiệu cho Vương Tất uống trà:
Chưa có bình luận nào cho chương này.