Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám
Chương 680: Sơ Tâm Vẫn Còn Đó
Mà ở xa tận Thiên Thủy Vây, một đôi vợ chồng già đang ngồi nhặt rau qu chiếc TV nhỏ cũ kỹ, th Dịch Gia Di trên màn hình, lập tức hô hoán lên:
"A, là cô cảnh sát phụ trách vụ án của con gái chúng ta."
"Lúc trước may mà cô ..." Ông lão nói, lại kh nhịn được mà đau lòng.
"Lần sau vào thành phố, chúng ta lại một chuyến đến sở cảnh sát, biếu m vị cảnh sát này chút rau dưa tươi mới ."
"Năm ngoái kh định ? Đến lúc đó chọn m bó tr đẹp mắt một chút..."
...
Ở một nơi khác trong thành phố, Bảo Thụ đang đứng trong nhà cùng bà nội xem chiếc TV đen trắng kia.
bé đứng ngay trước TV, ngón tay di chuyển theo màn hình, chỉ vào Gia Di: "Bà nội, chính là nữ cảnh sát này, chị là Dịch Gia Di đó, đưa cháu đến quán Dễ Nhớ chính là chị , bà th kh?"
"Đang xem đây, đang xem đây... Màn hình chuyển nh quá, bà hoa cả mắt..."
"Chính là này nè, th rõ chưa? Bà xem chị uy phong chưa kìa!"
"Đúng là mỹ nhân, trẻ kh?"
"Nhưng mà giỏi lắm đó, chị làm cảnh sát liều mạng lắm, còn dẫn bọn cháu quyền quán tập nữa."
"Thật là tốt, cháu làm việc ở Dễ Nhớ chăm chỉ vào, biết kh?"
"Cháu biết mà..."
...
Tại phim trường TVB, mọi đang nghỉ ngơi sau khi quay xong 3 cảnh, cũng xúm lại cùng nhau xem phát sóng trực tiếp.
"Cô cảnh sát này xinh quá, còn xinh hơn cả A Tỷ vài phần chứ."
"Thôi , xa như vậy mà cũng rõ ?"
"Ha ha ha, luôn chuẩn mà, cho dù là tro cốt cũng phân biệt được."
"Cô lợi hại thật đ, nghe cứ như ngày nào cũng phá án liên tục kh ngừng nghỉ, chi bằng đừng làm cảnh sát nữa, làm diễn viên . Kh nguy hiểm như vậy, kiếm được cũng nhiều hơn."
Tôn Tân vốn luôn ít nói bỗng nhiên mở miệng: "Vị nữ thần thám này là nhà của ."
"?" Các bạn học cùng khóa huấn luyện TVB bỗng nhiên nhướng mày, hét lớn: "A! Chẳng lẽ chính là cô em xinh đẹp lái chiếc xe Jeep Mercedes to đùng đến đón ?"
Tôn Tân nhếch môi, cười bí hiểm, nháy mắt khiến m diễn viên xung qu kêu lên kinh ngạc, toàn là những tiếng hâm mộ.
Ngay cả nam chính của bộ phim cũng thò đầu vào hỏi: "Thật sự là nhà hả, Đậu Hủ Tử?"
"Đương nhiên !" Tôn Tân gật đầu thật mạnh, ánh mắt tràn đầy kiêu ngạo, "Là nhà của ."
...
Mà ở trong hội trường, Gia Di rốt cuộc cũng thể xuống đài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-680-so-tam-van-con-do.html.]
Ôm nhiều đồ vật, cô chậm rãi bước xuống bậc thang, xuyên qua đám đ.
nhiều cảnh sát kh quen biết khi lướt qua vai cô đều sẽ nhỏ giọng nói: "Lợi hại nha~", "Oách xà lách~", "Hầu tái lôi a~" (Giỏi quá), "Cố lên!"
Gia Di cảm nhận được thiện ý của các sư đệ sư tỷ đồng liêu, chỉ cảm th trong lòng trào dâng cảm xúc, hốc mắt cũng vì kích động mà ửng đỏ.
Phương Trấn Nhạc từ xa đã đón đầu, nhận l những món đồ lớn nhỏ trong tay cô.
Lưu Gia Minh, Tam Phúc và những khác cũng theo sát phía sau, phục vụ Gia Di.
Gia Di theo sau bọn họ, cùng bước về vị trí của Tổ B CID. gáy của các đồng đội, gương mặt ửng hồng vì đủ loại cảm xúc của cô rốt cuộc cũng dần dần khôi phục lại sắc thái bình thường.
Đầu năm, cô còn chỉ là một nữ sinh bình thường đang ôn thi thạc sĩ, chớp mắt hơn nửa năm đã trôi qua, cô cư nhiên lại đứng trên một mảnh đất khác, sống một cuộc đời khác.
Hồi tưởng lại lần đầu tiên kích hoạt "Tâm Lưu Hình Ảnh", cô kinh hoàng thất thố, kh dám tin tưởng...
M tháng trước suýt chút nữa thì c.h.ế.t dưới s.ú.n.g của Diệp Vĩnh Càn...
Dần dần, cô học được cách chung sống với mọi , học được cách tra án, học được ý thức trách nhiệm, học được sự kiên cường...
Từng vụ án trôi qua, thế mà đã đến cửa ải cuối năm.
Thời gian thấm thoắt... Cô được đồng đội, cũng từng mất đồng đội. Xuyên mây vượt biển, bôn ba ngàn dặm, quay đầu lại mới kinh ngạc phát hiện, bản thân đã đến một vị trí mà trước kia chưa từng với tới, kh dám mơ tưởng.
...
Trở lại đội ngũ CID, trong ánh mắt hoặc tò mò hoặc hâm mộ của các đồng liêu cảnh sát xung qu, các đệ quen thuộc ôm l Gia Di, lớn tiếng hoan hô chúc mừng cô.
Gia Di cũng duỗi cánh tay, ôm l chiến hữu, vỗ vào cánh tay rắn chắc của bọn họ.
"Hơn nửa năm qua, đa tạ mọi đã dạy em, dẫn dắt em, giúp đỡ em." Cảm xúc Gia Di dâng trào, lớn tiếng bày tỏ.
Cánh tay của các đệ lập tức siết chặt hơn, bàn tay vỗ lên vai, lên lưng cô cũng càng thêm chứa chan tình cảm.
Khi Phương Trấn Nhạc đẩy mọi ra, ai về chỗ n, Gia Di đưa tay ấn lên ngực, ngẩng đầu nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời với Nhạc Ca, cô trịnh trọng nói:
"Sơ tâm vẫn còn đó, được bảo vệ tốt."
Đa tạ...
Phương Trấn Nhạc mạc d vui vẻ, cất tiếng cười sảng khoái, lại bước lên trước một bước, nhẹ nhàng ôm cô một cái, cũng vỗ vỗ lưng cô.
Khi thu tay lùi về vị trí của , trên mặt mang theo nụ cười, mặt mày phi dương, kh nói nên lời đắc ý và kiêu ngạo.
...
...
Tối hôm sau, tiệc tất niên của cảnh đội, Gia Di bốc thăm trúng một cái nồi cơm ện, vừa lúc Clara cùng A Hương và Tôn Tân thuê nhà mới dọn ra ở riêng, còn thiếu một ít đồ gia dụng cơ bản, cái nồi cơm ện này thể tặng cho bọn họ làm quà tân gia.
Bên chiếc bàn tròn lớn, kh chỉ ngồi một tổ, bên tay trái Gia Di là Phương Trấn Nhạc, bên tay là Trung sĩ Du của Tổ A. Tổ A và B ngồi cùng bàn ăn, thật đúng là hội bạn già tụ họp.
Du Triệu Hoa lôi kéo Gia Di kh ngừng nhắc đến vụ án trước đó, cô đã cung cấp sự giúp đỡ cho Tổ A, chính là muốn chuốc rượu cô.
Phương Trấn Nhạc kêu gọi mọi cùng nâng ly, vì một năm vất vả bôn ba đã qua, vì những vui buồn tan hợp đã chứng kiến trong năm qua, cũng vì những chân tướng đã tìm được và chưa tìm được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.