Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám
Chương 741: Truy Kích Trong Đêm
“Nơi này cũng đã khám nghiệm gần xong . Hay là các cứ chạy qua phố Tùng Thụ ở Thâm Thủy Bộ trước , bên này xong việc sẽ gọi ện báo?”
“Được.” Vương Kiệt Vượng lập tức đáp lời, xoay định ngay.
Tiền Bồi Nhưỡng lại gọi giật bọn họ lại, chỉ tay vào tủ quần áo trong phòng ngủ tại hiện trường, nói: “Nam chủ nhân nhà này nhiều áo polo, hơn nữa đa số là màu lục đậm, x lam hoặc đen. Các cứ yên tâm, cú ện thoại báo tin nói kẻ đó mặc áo polo màu x lục, thể chính là hung thủ thật sự.”
“Đa tạ.” Vương Kiệt Vượng bỗng nhiên cảm th cảm động trước sự tỉ mỉ của Tiền Bồi Nhưỡng, đứng lại nghiêm túc nói lời cảm ơn mới xoay dẫn theo nhóm Phương Trấn Nhạc rời .
Tiền Bồi Nhưỡng chép miệng, theo bóng lưng bọn họ, bỗng nhiên nảy sinh chút kích động muốn làm cảnh sát tiền tuyến.
Khoảnh khắc bọn họ lao ra khỏi cửa, chạy tới hiện trường, mái tóc bay trong gió cùng bóng lưng tiêu sái kia, quả thực khiến ta nhiệt huyết sôi trào…
…
…
Phút thứ 27 của cuộc vây bắt.
Trên đường Tất Phát, ba gã quân trang cảnh (PC) phát hiện một chiếc bình giữ nhiệt sọc x trắng bị vứt bỏ trong thùng rác.
Phút thứ 35.
Tổ lùng bắt của Lưu Gia Minh và Gary tìm th một chiếc xe đạp hiệu Phượng Hoàng bị vứt trong con hẻm nhỏ ở phố Hợp Đào, bị đè dưới một cái bao tải da rắn đựng rác.
Đồng nghiệp Khoa Pháp chứng nh chóng đuổi tới, đám Chương Phong cũng mặt tại hiện trường.
Đại Quang Minh Ca mang theo A Kiệt thu thập vân tay tại chỗ và tiến hành so đối. Vài phút sau, ta đứng dậy, nói với Chương Phong: “Xác định là hung thủ đã trộm chiếc xe đạp kia, trên đó nhiều vân tay trùng khớp.”
Chương Phong rút tay đang cắm trong túi quần ra, lau mồ hôi lòng bàn tay vào sườn quần.
Sự chờ đợi căng thẳng cuối cùng cũng đổi l kết quả tốt, trên mặt ta hiếm khi lộ ra nụ cười.
Trước khi nhóm Phương Trấn Nhạc đến hiện trường, Chương Phong liền truyền tin tức này về cho Hoàng Cảnh Tư đang trấn thủ văn phòng chỉ huy, cùng với Dịch Gia Di đang trên đường tới.
“Sa triển Dịch, vị nữ sĩ báo án kia năm nay nói kh chừng lại được giải C dân tốt đ. Thảo nào cô tin tưởng bà như vậy, quả nhiên kh lầm!”
Nếu hung thủ gây ra nhiều vụ án ở Tân Giới mà kh bị bắt, nay vừa đến Thâm Thủy Bộ đã sa lưới, thì Tổ trọng án Tây Cửu Long bọn họ quả thực nở mày nở mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-741-truy-kich-trong-dem.html.]
Một tên ác đồ như vậy sắp sa lưới, m.á.u trong lồng n.g.ự.c đều sôi lên, Chương Phong thật sự khó nén kích động, giọng nói qua ện thoại cũng cao hơn một t.
“Dì Hương xứng đáng nhận thêm một giải C dân tốt nữa. Dì vừa th liền lập tức gọi ện thoại, hơn nữa còn phi thường th minh mà nói rõ hướng hung thủ rời , ngay cả màu sắc quần áo hung thủ mặc cũng nhớ rõ ràng rành mạch.” Trong giọng nói của Gia Di khó giấu vẻ tự hào, dì Hương vốn dĩ lợi hại mà.
“Kh nói chuyện với cô nữa, lùng bắt đây.” Chương Sir dứt lời liền cúp ện thoại.
Gia Di ngồi ở ghế phụ, cầm ện thoại cục gạch, quay đầu Phương Trấn Nhạc chớp chớp mắt.
cứ cảm th… từ ngữ của Chương Sir chút ngạo kiều thế nhỉ?
Đêm nay, Thâm Thủy Bộ được định sẵn sẽ kh bình yên.
Tổ chuyên án liên hoàn diệt môn bỗng nhiên bắt đầu vây bắt hung thủ ở Thâm Thủy Bộ, giới truyền th sôi nổi ùa tới. Tuy thể tiến vào vành đai cảnh giới, nhưng đây kh án cướp bóc, đến quân trang cảnh còn chưa tìm th hung thủ, đám phóng viên biết tìm thế nào?
Kh tìm th hung thủ, đám phóng viên liền đuổi theo quân trang cảnh mà chạy, chọc đến cảnh sát phiền kh chịu nổi, kh rảnh tay liền gọi ện cho Khoa Quan hệ c chúng (PPRB), nhờ bọn họ ước thúc giới truyền th.
Điện thoại văn phòng Quách Sir bị gọi đến cháy máy, kh ngừng khiếu nại truyền th qu nhiễu c vụ, lại còn phóng viên dò hỏi tình hình.
Sự việc phát sinh đột ngột, Quách Vĩnh Diệu cũng hoàn toàn kh biết gì cả, tiếp m cú ện thoại ứng phó qua loa, dứt khoát kh nghe máy nữa, quay đầu hạ lệnh cho cấp dưới hỏi thăm rõ ràng sự tình.
“Hỏi ai đây Quách Sir? Hỏi Đôn đốc Vương chủ quản quân sư đoàn của Tổ chuyên án ? Hay là hỏi Đôn đốc Chương Phong của Tổ trọng án Tây Cửu Long đang phụ trách vụ này, làm chủ lực vây bắt lần này? Hay là gọi trực tiếp cho Hoàng Sir ạ?” Cấp dưới nhận nhiệm vụ, nhịn kh được chút chần chừ.
Vụ án này liên lụy quá nhiều , ta nhất thời cũng kh biết ai là “đương sự” chính.
“Khẳng định kh thể gọi cho Hoàng Sir !” Quách Vĩnh Diệu nhíu mày. Gặp chuyện gì cũng gọi cho đại trưởng quan, thì các sếp lớn mỗi ngày chẳng cần làm việc gì khác nữa.
Còn gọi cho ai ư…
Quách Vĩnh Diệu nhíu mày suy nghĩ một lát, bỗng nhiên nh trí, đầu óc th suốt, quyết đoán nói: “Gọi cho Sa triển Dịch Gia Di! Cô ện thoại di động, hơn nữa… dự cảm, loại hành động mấu chốt này, cô kh thể nào kh biết!”
Mười phút sau, cấp dưới đã trao đổi đầu đuôi câu chuyện với Dịch Gia Di, quay lại báo cáo.
Cuối lời, ta nhịn kh được vỗ m.ô.n.g ngựa Quách Sir:
“Sếp, quả nhiên như dự đoán, chuyện này Sa triển Dịch kh chỉ biết, mà còn là dẫn đầu khởi xướng nữa.”
“Ha ha, làm quan hệ c chúng, nếu chút chuyện này còn kh biết tìm ai thì cái ghế Đôn đốc này nhường cho làm cho .” Quách Vĩnh Diệu khó nén đắc ý, tự thổi phồng một câu xong liền vội vàng gọi họp, quyết sách xem tin tức nào th cáo cho truyền th, tin tức nào giữ lại…
Chờ hội nghị kết thúc, ta quay lại văn phòng, rốt cuộc cũng dám nghe ện thoại của cánh phóng viên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.