Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám

Chương 986: Nỗi Sợ Hãi Của Hai Thiếu Niên

Chương trước Chương sau

Hai tuổi tác xấp xỉ, diện mạo tuy kh giống, nhưng ngoại hình đều là dáng vẻ thiếu gia được nuôi dưỡng tốt, lại còn ngồi cạnh nhau chơi bài.

Gia đình họ Lê chưa bao giờ thích phô trương trong việc giáo d.ụ.c con cái, hầu như chưa từng bị lộ diện chính diện...

Bọn cướp nhất định là nhất thời kh phân biệt được và A Huy ai là tiểu thiếu gia nhà họ Lê, cho nên dứt khoát bắt cả hai.

Trong lúc A Huy chậm rãi ngồi dậy, ánh mắt mơ màng ngây dại, Lê Trạch Mân suy nghĩ miên man.

nghĩ đến, bọn bắt c chỉ cần thiếu gia nhà họ Lê, kh cần con trai của một gia đình trung lưu kh tiền để tống.

Một khi bọn cướp làm rõ ai là thiếu gia Lê, kia sẽ bị xử lý kh?

Nghĩ đến A Huy sẽ c.h.ế.t, bản thân cũng rơi vào tay bọn côn đồ, kh biết bị g.i.ế.c con tin kh... Ba ba mụ mụ sẽ cứu chứ? Vạn nhất giữa chừng gì bại lộ, bọn côn đồ bỗng nhiên thay đổi ý định, khi nào sẽ trực tiếp g.i.ế.c kh?

Lê Trạch Mân sợ hãi run rẩy, cơ thể khó chịu, cổ tay cánh tay đau nhức, đứa trẻ chưa từng chịu khổ bao giờ bật khóc.

Đôi mắt bị nước mắt làm dính lại, muốn lau nước mắt mà cử động cũng khó khăn, đang chìm đắm trong nhiều cảm xúc tiêu cực, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ khác, khiến Lê Trạch Mân kinh hãi toát mồ hôi lạnh:

Vạn nhất A Huy giả mạo tiểu thiếu gia nhà họ Lê...

Hiện tại và A Huy trên đều kh vật gì thể chứng minh thân phận, nếu bọn bắt c tin, khi nào sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t kh? Sau đó A Huy được ba mẹ chuộc về...

Nghĩ đến đó, quay đầu phòng bị trừng mắt A Huy, cuối cùng cũng l lại tinh thần, bắt đầu hoảng loạn xung qu, ô ô phát ra tiếng.

Triệu Quỳnh Huy cũng kh biết ý nghĩ của Lê Trạch Mân, nhưng cũng biết thể bị Lê Trạch Mân liên lụy, cùng bị trói đến đây chuyện con cái nhà giàu bị bắt c, trước đây trên báo cũng từng đăng .

Ngẩng đầu th A Mân đang , Triệu Quỳnh Huy bò qua, ngã vào sau lưng đối phương, ra hiệu đối phương dùng tay bị trói sau lưng giúp kéo vật trong miệng ra.

Lê Trạch Mân suy nghĩ vài giây, làm theo ý đối phương.

Hai đứa trẻ vì thế cọ qua cọ lại giúp đối phương kéo vật trong miệng ra, lại giúp nhau cởi trói dây thừng trên tay chân.

Bọn bắt c tuy trói chúng kỹ, nhưng đại khái hoặc là đ.á.n.h giá sai thời gian chúng hôn mê, hoặc là kh nghĩ tới chúng thể giúp nhau cởi trói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-986-noi-so-hai-cua-hai-thieu-nien.html.]

Sau khi cởi trói xong, chúng ngồi cạnh nhau khóc thút thít sợ hãi một lát, bắt đầu kiểm tra xung qu, thùng xe bị khóa từ bên ngoài, chúng kh đường ra.

Đập cửa một lát, nhưng tiếng động cơ ô tô lớn, xung qu dường như cũng kh xe cộ hay tiếng khác, chúng đập nửa ngày cũng chỉ là vô ích.

Ngồi sóng vai ở cửa xe, A Huy phát hiện trên cổ tay Lê Trạch Mân vết thương do thùng sắt cào, m.á.u tươi đầm đìa, còn dính nhiều rỉ sắt.

“Vết thương thể sẽ nhiễm trùng đó, nếu lúc này phát sốt thì kh xong . Nếu vết thương sâu, còn thể bị uốn ván đó, sẽ c.h.ế.t .” A Huy kiểm tra vết thương của Lê Trạch Mân, quay đầu kiểm tra xung qu, ở một cái rương phía trong, phát hiện mười ba chai nước khoáng.

A Huy cầm một chai, chạy đến trước mặt Lê Trạch Mân, kéo cổ tay đối phương, nói một câu “ chịu khó đau một chút nha~”, bắt đầu giúp đối phương rửa sạch vết thương, “Mẹ tớ là y tá, bà đã dạy tớ .”

tại kh khóc? kh sợ c.h.ế.t ?” Lê Trạch Mân nhe răng nhịn đau, nương theo ánh sáng mỏng m, chằm chằm mặt A Huy.

A Huy chuyên chú giúp Lê Trạch Mân rửa sạch vết thương, tháo khăn quàng cổ xuống, gấp gọn lại băng bó vết thương cho đối phương, “Như vậy thì tốt hơn nhiều , hy vọng chúng ta thể sớm được cứu ra.”

kh sợ ?” Lê Trạch Mân kh nhận được câu trả lời, bướng bỉnh hỏi lại một lần.

“Nhà tớ lại kh tiền, bọn họ chắc c là muốn trói lâu, tớ cũng sẽ c.h.ế.t ?” A Huy ngây thơ nói, khi ngẩng đầu đối diện với đôi mắt Lê Trạch Mân, khiến Lê Trạch Mân tin rằng, nói là lời thật lòng.

A Huy kh chỉ kh cảm th sẽ c.h.ế.t, mà còn cố gắng tỏ ra bình tĩnh kiên cường, bởi vì theo th A Mân thật đáng thương, thể sẽ c.h.ế.t, cho nên Triệu Quỳnh Huy nghĩ cách chăm sóc một chút A Mân đáng thương.

Lê Trạch Mân đã sớm cảm th A Huy hơi ngốc ngốc, tính chậm chạp kh nói, còn thường xuyên bướng bỉnh lại trì độn. Giờ phút này nghe được A Huy nói, nếu kh tình huống tồi tệ, Lê Trạch Mân quả thực muốn cười nhạo một chút A Huy...

Nhưng tạm dừng gần hơn 1 phút sau, Lê Trạch Mân vẫn mở miệng trêu :

cho rằng bọn bắt c sẽ thả ?”

A Huy quay đầu nhướng cao mày, dường như đang hỏi lại: “Sẽ kh ?”

“Thả , để tìm cảnh sát báo tin ?” Lê Trạch Mân học theo cách nói chuyện của A Huy: “Chú cảnh sát ơi, cháu chính là từ chỗ này được thả ra, bọn họ tổng cộng 5 đó, các chú bắt bọn bắt c !”

“A!” A Huy cuối cùng cũng phản ứng lại, ngơ ngác Lê Trạch Mân, dường như cuối cùng cũng biết sợ hãi muốn khóc.

nghe tớ.” Lê Trạch Mân lau những giọt nước mắt còn ẩm ướt chưa hoàn toàn khô trên mặt, nghiêm khắc nói: “Bọn họ hỏi cái gì, cha mẹ là ai thì ngàn vạn lần kh được trả lời! Chỉ cần chúng ta kh nói gì, bọn họ sẽ kh biết ai là tiểu thiếu gia nhà họ Lê thật sự, sẽ kh g.i.ế.c . Biết kh? Cho dù bọn họ đ.á.n.h , cũng kh được nói!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...