Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 103:
Trần Phồn nghi hoặc Trần Khánh Lai. Cô biết hai này kh là thích vui chơi giải trí, vậy mà lúc này lại mời Diệp Th Minh dạo c viên, còn muốn chèo thuyền nữa, chắc c chuyện gì đó cô kh biết. Diệp Th Minh liền Trần Phồn. Trần Phồn th Trần Khánh Lai cứ liên tục ra hiệu cho cô, liền nói: "Bố ơi, hiếm khi chúng ta đến đây một lần, đã đến mà kh vào trong dạo thì tiếc lắm ạ."
Ba liền về phía cổng c viên.
Nói là c viên, thực ra chỉ là một khu vực gần hồ, được rào lại. Ở cổng chính chuyên trách bán vé. Du khách vào c viên mỗi hai hào. Trên khoảng đất trống đặt một vài chiếc xe lửa nhỏ cho trẻ con chơi, hai cái xích đu, và ở một góc còn một mô hình máy bay. Đây là nơi để chụp ảnh, nhiều đứa trẻ được cha mẹ đưa đến đây, ngồi trên mô hình máy bay để chụp một tấm ảnh kỷ niệm. Bên bờ hồ trong c viên buộc vài chiếc thuyền nhỏ đạp chân. Lúc này là thời ểm nắng đẹp nhất trong ngày, lại là cuối tuần, nên một số phụ dẫn con cái đến đây chơi. Trong hồ vẫn khá náo nhiệt.
Trần Khánh Lai liền thuê một chiếc thuyền. Ông lão phụ trách thu tiền dẫn ba ra bờ hồ, tháo dây buộc một chiếc thuyền. Diệp Th Minh nhíu mày, hỏi lão: "Ông ơi, kh áo phao cứu sinh ?"
Ông lão vô tư nói: "Kh thứ này đâu. Các còn ngồi kh?"
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trần Khánh Lai Diệp Th Minh, Diệp Th Minh chỉ thể nói: "Ngồi!"
Ngồi lên thuyền, Trần Phồn và Diệp Th Minh ngồi một bên, Trần Khánh Lai ngồi bên còn lại. cũng kh để Trần Phồn động tay, Diệp Th Minh và Trần Khánh Lai mỗi đạp một bên, chiếc thuyền từ từ tiến ra giữa hồ. Phía bên kia hồ, thuê để nuôi cá, từ xa thể th những tấm lưới đánh cá treo ở đó. Diệp Th Minh càng xung qu, l mày càng nhíu chặt. Trần Phồn liền nói: "Bố ơi, đã ra ngoài chơi thì chúng ta cứ tạm gác c việc sang một bên, vui vẻ chơi đã, sau đó hẵng nghĩ đến chuyện c việc được kh ạ?"
Diệp Th Minh thở dài: "Phồn Phồn à, kh bố kh muốn thư giãn, con xem các biện pháp an toàn đây này, hồ nước này, con màu nước xem, vừa đã th khá sâu, ngay cả áo phao cứu sinh cũng kh , nhỡ rơi xuống hồ thì làm ?"
Trần Phồn xung qu, chỉ tay vào m chiếc phao cứu sinh buộc ở ven hồ: "Bố, bố bên kia kìa, phao cứu sinh."
Diệp Th Minh vẫn lắc đầu: "Vẫn quá nguy hiểm, đây là kh đặt tính mạng của dân lên hàng đầu , dù là lúc nào, an toàn vẫn là số một."
Trần Phồn kh nói gì thêm, cô còn nhỏ, kh thể thấu hiểu nỗi lo quốc thái dân an của Diệp Th Minh, càng kh hiểu một giữ chức vụ lớn như Diệp Th Minh lại suy nghĩ thế nào. Vì Diệp Th Minh đã phát hiện ra vấn đề, sẽ luôn tìm cách để giải quyết chúng thôi.
Trần Phồn nằm sấp trên mạn thuyền, dùng tay khu nước hồ mát lạnh. Diệp Th Minh và Trần Khánh Lai đạp thuyền, từ từ tiến về phía đối diện của hồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-nguoi-cha-th-cong-cua-toi-dot-nhien-lai-tro-ve/chuong-103.html.]
Hồ nước này diện tích khá lớn, qua khỏi vị trí trung tâm hồ, họ mới th bên kia bờ lại một bến tàu nhỏ, và cạnh bến tàu, đậu một chiếc thuyền gỗ hai tầng. Chiếc thuyền kiểu dáng cổ kính, trên tầng hai treo một vòng đèn lồng đỏ.
Trần Phồn ngạc nhiên nói: "Kh ngờ ở đây lại một chiếc thuyền đẹp như vậy, buổi tối trên thuyền này chắc sẽ thắp đèn lồng đỏ lên nhỉ?"
Diệp Th Minh kh biết nghĩ đến ều gì, mặt chùng xuống.
Trần Khánh Lai suốt dọc đường đều quan sát sắc mặt Diệp Th Minh, th lại thay đổi sắc mặt, liền chút hối hận vì đã đồng ý c viên cùng Diệp Th Minh.
Trần Phồn th hỏi mà kh ai trả lời, quay đầu th Diệp Th Minh lại đang cau mày, cô bất lực nói: "Bố, bố thể đặt vào vai một du khách kh? Bây giờ chúng ta đang chơi c viên, bố hãy giống như bao bố khác trên mặt hồ này, đưa con cái đến đây là để thư giãn."
Diệp Th Minh kh biết lại nghĩ đến ều gì, sắc mặt dịu , gật đầu: "Được, bố sẽ chú ý."
Trần Phồn gật đầu: "Vậy thì được , chúng ta tiếp tục chèo thuyền ."
Trần Khánh Lai chỉ thể gắng sức đạp vài cái, chiếc thuyền của họ lại tiếp tục tiến về phía đối diện của hồ.
Đi chưa được bao xa, đã th đứng trên chiếc thuyền gỗ kia, gọi vọng về phía họ: "Quay đầu lại mau, đây kh thuộc phạm vi c viên, các đã vượt r giới !"
Diệp Th Minh thực ra vẫn muốn đến gần hơn để xem xét, bởi vì ở vị trí này đã thể nghe th tiếng nói cười ồn ào từ trên thuyền truyền đến. Đáng tiếc là sau khi phát hiện họ đến gần, đã chèo một chiếc thuyền gỗ nhỏ đặt ở cạnh bến tàu, tiến về phía họ.
Trần Khánh Lai đợi chiếc thuyền nhỏ đến gần, mới nói: "Thật sự xin lỗi, chúng kh biết bên này kh được đến, chúng sẽ quay đầu trở về ngay đây."
Trần Phồn th trên chiếc thuyền nhỏ đang chèo đến một đàn to lớn, mặt mày hung dữ, cô nhíu mày, lại những kiến trúc ẩn trong lùm cây trên hòn đảo nhân tạo. Nơi này, lại tr bí ẩn đến vậy?
Diệp Th Minh và Trần Khánh Lai liền quay đầu thuyền, đạp về phía bến c viên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.