Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 109:
Thím Ba thở dài: “ cũng biết Vương Vệ Hồng kh tốt, nhưng gần đây nhà nhiều khoản cần tiền, Trần Mai cũng lo lắng chuyện nhà cửa, nên mới nhất quyết cùng bạn học.”
Sau khi thím Ba rời , Diệp Th Minh chiếc ện thoại đặt trên bàn sách, hỏi Trần Khánh Lai: “Khánh Lai, ện thoại ở nhà còn dùng được kh?”
Trần Khánh Lai gật đầu: “Dùng được ạ, tháng trước cháu đã ra bưu ện đóng tiền ện thoại .”
Diệp Th Minh liền nói với Trần Khánh Lai: “Lát nữa cháu qua nhà bên hỏi xem, c ty mà họ định đến làm tên là gì, sẽ giúp họ hỏi thăm.”
Điều Diệp Th Minh kh nói với hai đứa trẻ là, nhiều cô gái ở các địa phương khác, sau khi bị lừa làm việc, thể bị đưa vào khu đèn đỏ, hoặc trực tiếp bán vào vùng núi sâu, ít cô gái thể toàn vẹn trở về.
Trần Phồn cũng thở dài một tiếng: “Đều là vì nghèo mà thành ra vậy. Nếu ở nhà thể kiếm được nhiều tiền, thì đâu cần tha phương cầu thực đến nơi xa. Ông ngoại luôn nói, ly hương thì thấp kém, đã đến địa bàn của ta, chẳng vẫn bị ta quản thúc thế này thế nọ ?”
Trần Khánh Lai thì nói: “Cháu kh tin Vương Vệ Hồng lại tốt bụng đến mức tự nguyện giới thiệu việc làm. Cô ta là ích kỷ tận cùng, lại còn từ phương Nam về sau m năm lăn lộn, trong làng họ kh ai nói tốt về cô ta.”
Diệp Th Minh gật đầu: “Quả thực kh nên dễ dàng tin như vậy. Dù thì, cứ hỏi thăm xem c ty đó là tình hình thế nào. Nếu thực sự là c ty chính quy, làm ở đó m năm, kiếm được tiền về tự khởi nghiệp làm ăn gì đó thì tốt. Còn nếu kh do nghiệp chính quy, bị ta lừa gạt, khi cũng kh về được.”
Trần Phồn trợn tròn mắt: “ ạ? Họ còn thể giam lại kh cho về ?”
Diệp Th Minh nghĩ đến những gì đã th ở phương Nam, liền nói: “Kh là giam lại kh cho về. những cô gái bị ta lừa gạt, bắt c đưa vào vùng núi, còn những trai thì bị lừa đến Nam Dương, làm việc trong các đồn ền cao su hoặc n trường nào đó. Bất kể là kết quả nào, việc sống sót, đợi được giải cứu, đều là một quá trình dài và tàn khốc.”
Trần Phồn há hốc miệng kinh ngạc, ngây Diệp Th Minh, quay đầu nói với Trần Khánh Lai: “Vương Vệ Hồng còn nói kh cho cháu học, bắt cháu phương Nam làm việc nữa chứ, cháu th cô ta chẳng ý tốt gì cả.”
Diệp Th Minh ngạc nhiên nói: “Vương Vệ Hồng kh là bạn đời của cả Khánh Lai ? Cô ta còn thể quản việc cháu học hay kh?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trần Phồn hừ một tiếng từ mũi: “Cô ta gả cho Trần Khánh Hiền, kh chỉ muốn làm chủ gia đình Trần Khánh Hiền, mà còn muốn làm chủ ngoại, hai và cả cháu nữa. Nếu kh tiền học của hai luôn do ngoại đóng, thì hai học lớp 12 cũng kh biết được kh.”
Trần Khánh Lai sắc mặt cũng kh tốt: “ phụ nữ này vừa độc ác vừa thâm hiểm, lại còn vài phần tâm cơ. Ngày xưa nội đã nói, kh cho cả cưới cô ta vào nhà, cả kh nghe, nhất quyết cưới. Ông nội liền quyết định cho hai em chúng cháu tách gia đình, nói rõ sau này tiền học và sinh hoạt phí của cháu vẫn do nội chịu trách nhiệm, kh liên quan gì đến cả, còn mời m vị trưởng bối trong làng làm chứng. Chắc là nội đã thấu bản chất của Vương Vệ Hồng .”
Diệp Th Minh sờ
cằm, nghĩ lâu, nói với Trần Khánh Lai: “Cháu qua nhà bên, hỏi rõ định đâu, c ty nào, hỏi rõ ràng sẽ gọi ện nhờ hỏi thăm.”
Dù là vì hàng xóm hay vì những đứa trẻ sắp phương Nam, Diệp Th Minh đều trách nhiệm giúp họ hỏi rõ đối phương là c ty chính quy hay kh. Diệp Th Minh lúc này cũng một ý tưởng, lợi dụng các mối quan hệ của , giúp liên hệ lực lượng lao động dư thừa ở đây với các c ty thâm dụng lao động ở phương Nam, hai bên ký hợp đồng lao động, do chính quyền địa phương cử nhân viên chuyên trách đến đó, quản lý thống nhất, kh để những kẻ bất lương cơ hội lợi dụng.
--- Chương 55: Đề nghị của Diệp Th Minh ---
Khánh Lai đặt đũa xuống liền sang nhà bên, nh đã trở lại, nói cho Diệp Th Minh tên một c ty.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Diệp Th Minh nhấc ện thoại, gọi một cuộc ện thoại đường dài. Sau khi ện thoại được nhấc máy, Diệp Th Minh chào hỏi vài câu, nói: “ là kh việc thì kh đến chùa. một c ty, muốn nhờ giúp ều tra một chút.”
Đầu dây bên kia lẽ bảo Diệp Th Minh đợi một lát, sau khi hỏi số ện thoại bên Diệp Th Minh, nói lát nữa sẽ gọi lại.
Diệp Th Minh đặt ống nghe xuống, nhấc đũa tiếp tục ăn cơm. Trần Phồn vừa ăn cơm vừa Diệp Th Minh, Diệp Th Minh liền hỏi: “Phồn Phồn, con cứ bố làm gì?”
Trần Phồn đặt đũa xuống, nghiêm túc nói: “Bố ơi, nếu con bị ta lừa mất, bố tìm con về kh ạ?”
Diệp Th Minh liền cười: “Con là bảo bối của bố mà, lên trời xuống đất bố cũng tìm con về.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.