Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 117:
Nói đến trong lòng , Liễu Tư Lan cảm xúc bỗng dâng trào: “Lần đầu tiên tớ gặp Phồn Phồn, đã muốn nhận con bé làm con gái nuôi . Tô Di, con bé này, cứ y như hình mẫu con gái trong lòng tớ vậy, quan trọng nhất là, tính cách con bé thật sự quá tốt, đối với tớ và xã nhà tớ một chút cũng kh xa lạ, gì nói đó, đặc biệt những lời con bé nói, ngẫm kỹ mà xem, vô cùng lý.”
Tô Di tò mò: “Kh biết nhà nào mới thể nuôi dạy được đứa trẻ như vậy.”
Liễu Tư Lan chưa từng tiết lộ mối quan hệ giữa Diệp Th Minh và Trần Phồn với ai, lúc này nói chuyện với Tô Di, thực sự kh kìm được nữa, bèn kể lại mối quan hệ cha con của hai họ.
Kh ngờ gia đình này lại một câu chuyện ly kỳ và trắc trở như vậy, Tô Di ngẩn lâu, mới nói: “Nói như vậy thì, kết cục của tớ còn tốt hơn kết cục của mẹ cô bé nữa.”
Liễu Tư Lan gật đầu: “Phồn Phồn nói ngoại con bé sau khi đau khổ tột cùng đã giác ngộ, từ nhỏ đã dạy con bé, nhất định đầu óc tỉnh táo, kh được trở thành quá nặng tình cảm mà quên mất lý trí. Trên xe Phồn Phồn còn nói còn đáng ghét hơn cả Vương Bảo Xuyến nữa.”
Tô Di đương nhiên biết Vương Bảo Xuyến là ai, ngượng ngùng nói: “Tớ cũng kh xem trọng Vương Kiến Quốc, tớ thật sự coi thường ta đ.”
Liễu Tư Lan lại quay trở lại vấn đề ban nãy: “Chúng ta thể coi thường Vương Kiến Quốc con này, nhưng chúng ta kh thể coi thường tiền của Vương Kiến Quốc. ta đã muốn cho, chúng ta cứ nhận, vốn dĩ là những gì chúng ta đáng được hưởng, kh tiêu, định để dành cho ai tiêu?”
Tô Di chỉ thể gật đầu: “Được, tớ nghe lời hai mẹ con , tớ kh những đòi tiền của Vương Kiến Quốc, tớ còn đòi nhiều hơn nữa, được kh?”
Khi Trần Phồn về đến ký túc xá, Dương Hồng lại là đầu tiên đến.
Dương Hồng còn mang sủi cảo cho Trần Phồn, đặt trên tủ đầu giường của cô: “Mẹ tớ gói đ, nhân hẹ trứng. Đây là lứa hẹ cuối cùng của nhà tớ, muốn ăn nữa thì đợi đến năm sau.”
Trần Phồn xoa xoa tay, hai ngón tay nhón một viên sủi cảo từ trong hộp cơm nhét vào miệng, kh ngừng giơ ngón cái về phía Dương Hồng.
Dương Hồng định giặt quần áo, Trần Phồn nhớ ra bên khu gia thuộc một chiếc máy giặt hai lồng, liền l hai chiếc áo khoác và hai chiếc quần của ra: “Đi thôi, tớ đưa giặt bằng máy giặt.”
Dương Hồng kh muốn làm phiền Trần Phồn, Trần Phồn nói với cô: “Lần này tớ kê cho một đơn thuốc nhỏ, m vị thuốc bắc ngâm nước uống là được, kh chỉ trong thời gian uống thuốc, mà cả sau này nữa, tốt nhất là kh nên chạm nước lạnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-nguoi-cha-th-cong-cua-toi-dot-nhien-lai-tro-ve/chuong-117.html.]
Dương Hồng đành đặt m chiếc áo khoác dày vào chậu rửa mặt, cùng Trần Phồn khóa cửa, xách bình giữ nhiệt, đến khu gia thuộc giặt quần áo.
Trần Cương cũng đang ở đó, sau khi Trần Phồn đặt hết quần áo vào máy giặt, liền bắt đầu bắt mạch cho mẹ Trần Cương và Dương Hồng, kê hai đơn thuốc, bảo Trần Cương đạp xe đạp của Dương Hồng đến c ty dược liệu của huyện để l thuốc.
Mẹ Trần Cương lại thêu được m chiếc vỏ gối nữa, Trần Phồn th mắt cô hơi đỏ, liền khuyên cô: “Cô ơi, cô chú ý nghỉ ngơi chứ, mắt cô đỏ hoe vì thức khuya kìa.”
Mẹ Trần Cương cười nói: “Bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên cô th tiền dễ kiếm đến thế, cô cứ nghĩ, tr thủ lúc còn kiếm được, thì kiếm thêm một ít.”
Trần Phồn liền lắc đầu, nghĩ đến trong ký túc xá còn một hộp trà hoa cúc tự làm, liền định lát nữa về sẽ mang một ít sang cho cô pha nước uống.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Vừa lúc máy giặt đã giặt xong quần áo, Trần Phồn liền xách quần áo bỏ vào lồng vắt, lát sau nước trên quần áo đã được vắt khô.
Dương Hồng cầm quần áo lên rũ rũ: “Để trong ký túc xá một đêm là khô mà?”
Trần Phồn th trời đã muộn, liền nói với mẹ Trần Cương: “Cô ơi, chúng cháu về trước đây, thuốc l về cô nhớ uống đúng giờ, uống hết bảy thang thuốc này xong, cháu sẽ căn cứ vào tình hình sức khỏe của cô để ều chỉnh đơn thuốc.”
Mẹ Trần Cương cảm kích đáp lời, cùng Dương Hồng ra khỏi khu gia thuộc, Dương Hồng nói với Trần Phồn: “Phồn Phồn, là tấm lòng tốt nhất mà tớ từng gặp.”
Trần Phồn liền cười: “ là cảm th tớ giúp Trần Cương như vậy, tớ chính là tấm lòng tốt nhất kh? à, chỉ th tớ khám bệnh cho mẹ Trần Cương, lại còn tìm cho cô một chỗ ở. Thực ra giúp đỡ Trần Cương và mẹ , chính là thầy giáo chủ nhiệm lớp chúng ta, thầy Trần, thầy Trần đã chi trả tiền thuốc men cho mẹ Trần Cương đ.”
Dương Hồng kinh ngạc mở to mắt: “Thật ?”
Trần Phồn gật đầu: “Tớ còn thể l chuyện này ra đùa ? Sức khỏe của mẹ Trần Cương mà, dùng các loại thuốc quý để bồi bổ, em gái của thầy Trần là giám đốc c ty dược liệu của huyện chúng ta, chắc là nể mặt thầy Trần, những loại thuốc mẹ Trần Cương dùng thể được tính giá nội bộ, rẻ hơn một chút. Thầy Trần đã nói rõ với Trần Cương , số tiền mua thuốc này, coi như là cho mượn, đợi sau này Trần Cương kiếm được tiền thì trả lại cho thầy.”
Dương Hồng cảm động nói: “Tớ thật may mắn, được học với một thầy tốt như thầy Trần.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.