Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 151:
Trần Khánh Lai cũng tham gia cuộc thi chạy việt dã lần này, kh chỉ mà ký túc xá của họ, ngoài Tôn Nhất Minh là học sinh thể thao, Ngô Văn Bác cũng tham gia.
Ba cùng nhau nhân lúc sau giờ tự học buổi tối, chạy vài vòng qu sân trường. Khi ngang qua sân nhỏ ký túc xá nữ sinh, Ngô Văn Bác nói: “Khánh Lai, Phồn Phồn cũng tham gia đó, kh th cô tập chạy ở sân trường nhỉ?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trần Khánh Lai liền nói: “Cô thể chất tốt, kh cần luyện tập nhiều cũng thể chạy được.”
Tôn Nhất Minh nghĩ đến dáng vẻ Trần Phồn chạy bộ hồi quân huấn, liền hỏi Trần Khánh Lai: “Phồn Phồn thể chất tốt như vậy là do đâu mà ? Thầy giáo thể dục của chúng còn nói, cô bé này là một hạt giống tốt để luyện chạy đường dài đ.”
Trần Khánh Lai liền nói: “Cô à, hồi nhỏ thường xuyên ngâm trong bồn thuốc.”
Ngô Văn Bác hứng thú hỏi: “Vậy còn thì ? cũng ngâm chưa?”
Trần Khánh Lai liền nói: “Lúc đó đã lớn tuổi , kh hợp ngâm bồn thuốc, ngoại đã massage toàn thân cho vài lần, sức khỏe của vẫn luôn tốt.”
Tôn Nhất Minh cảm thán nói: “Bây giờ những thầy thuốc như vậy ngày càng ít .”
Chu Thừa Hào sau khi uống hết bảy thang thuốc, lại đến tìm Trần Phồn bắt mạch một lần nữa. Trần Phồn kê một đơn thuốc mới, vẫn là bảy thang thuốc, dặn ta uống hết thì dừng hai ngày, lại đến tìm cô bắt mạch.
Lại m ngày sau, đã đến ngày Tết Dương lịch.
Sáng sớm, thầy giáo Trần đã túc trực trong lớp, lát nữa sẽ đưa các học sinh tham gia chạy việt dã đến cổng trường.
Điểm xuất phát ở
cổng trường, dọc theo con đường trước cổng trường chạy đến con đường phía tây theo hướng bắc nam, chạy tiếp về phía bắc khoảng hơn một cây số, đó là một con đường lớn theo hướng đ tây. Đi dọc theo con đường lớn đó chạy tiếp về phía đ là con đường nhựa phía đ trường vẫn chưa được hoàn thiện, vừa vặn dẫn đến một cổng nhỏ phía đ trường. Vào từ cổng nhỏ đó, chạy thêm nửa vòng trên sân trường là đến đích.
Đây là lộ trình dành cho nữ sinh, còn nam sinh nghe nói chạy thêm một cây số về phía đ, sau đó quay lại thì vừa vặn nhiều hơn nữ sinh hai cây số.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-nguoi-cha-th-cong-cua-toi-dot-nhien-lai-tro-ve/chuong-151.html.]
Nữ sinh khởi chạy trước, thầy giáo Trần và lớp trưởng Tào Tự Kiến dẫn năm nữ sinh ra cổng trường. Hơn ba mươi lớp, mỗi lớp năm nữ sinh, cũng hơn một trăm năm mươi nữ sinh tham gia, phía cổng trường náo nhiệt.
Sau khi ểm d, thầy giáo Trần liền nói với năm nữ sinh: “Trên đường chú ý an toàn, chạy được thì chạy, kh chạy được thì chúng ta bộ về. Nếu thực sự kh nổi thì cứ ngồi bên đường đợi, trường chuyên trách lái xe đến đón.”
Trần Phồn liền cười: “Thầy giáo, lẽ ra thầy cổ vũ chúng em chứ? Em th thầy đây kh là đến cổ vũ, thầy đây là đến làm chúng em nản chí thì ?”
Thầy giáo Trần cười nói: “Vinh dự của lớp quan trọng, nhưng sức khỏe của các em còn quan trọng hơn. Thầy kh muốn các em vì tham gia một cuộc thi chạy việt dã nào đó mà mệt mỏi đủ đường. Cuộc thi này à, chỉ là một sự ều tiết cho việc học của các em, để các em đổi gió, chuẩn bị đón kỳ thi cuối kỳ thôi. Nếu nó làm các em mệt mỏi quá, ảnh hưởng đến việc học, chẳng là làm trái mục đích ?”
Trần Phồn chợt nhận ra: “Em vốn nghĩ, em giành giải nhất, giải nhì để thầy vui vẻ, thôi được , xem ra là em nghĩ nhiều .”
Thầy giáo Trần vội nói: “Lời vừa thầy nói là với Dương Hồng và các bạn , còn riêng em, cứ phát huy thực lực bình thường là tốt .”
--- Chương 75 --- Trần Phồn nói, đây là biểu tượng vinh dự của , sẽ trao vinh dự của cho bọn họ ---
Sau khi xuất phát, Trần Phồn chạy kh nh kh chậm, Dương Hồng thì chạy cùng cô. Trần Phồn vừa chạy, vừa hướng dẫn Dương Hồng ều chỉnh nhịp thở.
Nhờ sự chỉ dẫn của Trần Phồn, nhịp thở và bước chân của Dương Hồng nh chóng trở nên nhẹ nhàng, từ từ, hai họ lại đuổi kịp kh ít nữ sinh ban đầu chạy lên phía trước.
Cuộc thi chạy việt dã thế này, thật ra thú vị, khác đến chạy thử thực địa bao giờ chưa thì Trần Phồn kh biết, nhưng Trần Phồn lại là lần đầu tiên đến đây.
Hóa ra từ ngã tư đó về phía đ còn một trường tiểu học, xung qu trường tiểu học là những ngôi nhà nhỏ mái đỏ gạch đỏ, hai bên đường là đủ các loại cửa hàng, trong đó một tiệm bánh bao trước cửa đặt chiếc lồng hấp bốc hơi nghi ngút, từng đợt hương bánh bao nhân thịt theo gió bay tới, cứ thế chui tọt vào mũi Trần Phồn.
Trần Phồn nhíu mày tiệm bánh bao đó một cái, tiếp tục chạy về phía trước, kết quả lại ngửi th mùi bánh nướng thịt, phía trước kh xa lại một tiệm hỏa thiêu.
Mùi hỏa thiêu thịt à, càng bá đạo, Trần Phồn hít một hơi thật sâu, cố gắng ều chỉnh lại nhịp thở vừa vì ngửi th mùi thơm mà hơi rối loạn, mím môi tiếp tục chạy về phía trước.
Rẽ qua ngã tư tiếp theo, liền th một số nam sinh chạy nh đã theo sau những nữ sinh như Trần Phồn, vượt qua ngã tư tiếp tục chạy về phía đ, còn nữ sinh thì rẽ chạy tiếp về phía nam.
Chưa có bình luận nào cho chương này.