Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 157:
Diệp Th Minh thở dài một tiếng: “Phồn Phồn à, bố là sợ con bị ta lừa gạt, bị ta bắt nạt, chuyện Chu Thừa Kiệt sau này con đừng quản nữa. Con đã bắt đầu chữa bệnh cho em trai ta , sau này nếu con muốn, thì cứ tiếp tục chữa , nhưng một ều, an toàn là trên hết, chỉ cần nguy hiểm đến an toàn của con, nhất định đặt bản thân lên hàng đầu.”
Trần Phồn gật đầu: “Bố ơi, con biết ạ, đợi con nghỉ đ, con sẽ đến Bân Hải ở cùng bố.”
Nghe Trần Phồn lại nói muốn đến Bân Hải ở cùng , Diệp Th Minh cười: “Được, đến lúc đó con cứ đến Bân Hải ở cùng bố.”
Sau khi thư ký Nghiêm lái xe đưa hai đứa trẻ , bác cả và bác hai nhà họ Diệp liền kéo Diệp Th Minh đến tòa nhà hai tầng nơi họ đang ở.
Đây là nơi tiếp đãi khách quý phía sau nhà khách, chục căn nhà gạch đỏ hai hoặc ba tầng ẩn giữa những hàng cây cổ thụ, môi trường tĩnh mịch, trang thiết bị trong phòng ở thời ểm đó cũng là loại tân tiến nhất.
Bác cả nhà họ Diệp ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, nói với Diệp Th Minh: “Kể xem nào, bố con hai làm thế?”
Diệp Th Minh biết, và Trần Phồn sau khi từ phòng trà ra, mắt đều đỏ hoe, hơn nữa giữa chừng Diệp Th Minh còn ra ngoài gọi Trần Khánh Lai, tr tức giận, từ tiếng sập cửa là thể th rõ.
“Đúng vậy, lão Tam, đâu dễ nổi giận, chuyện hôm nay xem ra kh nhỏ đâu.”
Diệp Th Minh liền kể lại chuyện của Trần Phồn một lượt, hai em nhà họ Diệp nghe xong, trầm mặc lâu.
Diệp Th Minh nghĩ đến dáng vẻ con gái ôm cổ mà khóc, lòng mềm nhũn, mắt lại đỏ hoe: “ thật kh ngờ, con bé lại ỷ lại đến thế, cả, hai, lòng bây giờ vẫn còn buồn kh chịu nổi. chỉ nói với con bé một câu, mà con bé đã ghi nhớ trong lòng, về nhà còn theo phương thuốc ngoại để lại mà làm thuốc mê cho phòng thân, lại còn mượn chuyện chữa bệnh cho em trai Chu Thừa Kiệt để ta giúp để ý tin tức. làm cho con bé ít như vậy, mà con bé lại làm cho nhiều đến thế.”
Bác cả và bác hai nhà họ Diệp trầm mặc lâu, bác cả nhà họ Diệp mới nói: “Th Minh, hồi đó hai vợ chồng ly hôn, là nhà chúng ta lỗi với Thải Vi, bố của Thải Vi bao nhiêu năm nay nuôi dưỡng Phồn Phồn, dạy dỗ Phồn Phồn tốt như vậy, là nhà chúng ta nợ nhà họ Trần. Con bé thân thiết với , là phúc khí của , nhất định trân trọng.”
Diệp Th Minh gật đầu: “ cả, em biết .”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lúc này, bác hai nhà họ Diệp nói: “Con bé l lợi hoạt bát, thật giống hồi nhỏ. Kh ngờ tuổi này mà lại được một đứa con gái như vậy, Th Minh, thật sự ghen tị với .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Diệp Th Minh chút đắc ý: “ hai, đôi khi em còn cảm th như đang nằm mơ vậy, một đứa con gái tốt như vậy, lại chính là của em, con bé này, thật sự là kh gì để nói nữa.”
Bác hai nhà họ Diệp gật đầu: “ làm cho con bé một cái thẻ ngân hàng , sẽ chuyển toàn bộ số cổ tức c ty mà lẽ ra trả trong những năm qua cho con bé. Con gái nhà ta, kh tiền riêng làm mà được?”
Bác cả nhà họ Diệp gật đầu: “Đúng vậy, con gái trong tay tiền mới được chứ, con gái nhà chúng ta, muốn cái gì là lập tức thể móc tiền ra mua được ngay mới .”
--- Chương 79 Trần Khánh Lai thật sự bó tay với Trần Phồn ---
Trở về trường, còn chưa đến tám giờ rưỡi, buổi dạ hội đón mừng Năm mới của trường vẫn chưa kết thúc, thỉnh thoảng lại nghe th từng tràng pháo tay reo hò từ phía nhà ăn phía Nam vọng lại.
Trần Phồn muốn xem náo nhiệt, nhưng Trần Khánh Lai kh cho, kéo cánh tay Trần Phồn đưa cô bé đến căn nhà bên khu gia thuộc.
Trong phòng lạnh lẽo, Trần Phồn biết Trần Khánh Lai muốn nói gì, bèn nịnh nọt nói: “ hai, ngồi đây nghỉ một lát , phong bì lì xì tối nay của hai em để chung vào, tiền này lúc nào rảnh thì mang gửi tiết kiệm , số tiền này là tiền nhà chuẩn bị để sau này mua nhà cho đó, đếm lại tiền , em đun nước cho .”
Trần Khánh Lai sa sầm mặt, hất cằm về phía ghế sofa: “Em ngồi xuống trước đã, bây giờ kh khát.”
Trần Phồn cười hề hề: “ hai, món ăn tối nay hơi mặn, em bây giờ hơi khát.”
“Khát thì chịu đựng trước đã, nói rõ mọi chuyện đã.” Trần Khánh Lai hiếm khi kh tỏ ra niềm nở với Trần Phồn, Trần Phồn cũng kh dám tiếp tục thách thức giới hạn của hai , đành đáng thương ngồi trên ghế sofa.
“Trần Phồn, em cảm th hai này của em khá vô dụng kh?” Trần Khánh Lai chống tay lên đầu gối, nghiêng về phía trước, thờ ơ hỏi Trần Phồn một câu.
Trần Phồn giật , hai tay ra sức xua xua: “ hai, xem nói gì kìa, em là do nuôi nấng từ nhỏ đến lớn mà, hai trong lòng em, là giỏi nhất đó.”
Trần Khánh Lai hừ lạnh một tiếng: “Em cũng kh cần tâng bốc đâu, nếu em thực sự coi là ruột của em, thì em đã kh tự tiện nói ều kiện với em nhà họ Chu như vậy mà kh báo cho một tiếng. , còn thể kéo chân em lại à?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.