Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 166:
Trần Phồn gật đầu: “Đúng vậy, thi cuối kỳ, thi xong là thể về nhà chuẩn bị nghỉ đ . Em lát nữa còn một môn thi nữa, bây giờ kh thời gian tiếp đón . chỗ nào ở kh?”
Diệp Du lắc đầu: “ kh chỗ ở, th trường các em cũng khá xa khỏi huyện, nghe bố nói, em thuê một căn nhà ở khu gia thuộc, thể đến đó tạm trú trước được kh?”
Trần Phồn tự nhiên là kh vấn đề gì: “Em đưa qua đó nhé, nhưng bên đó bây giờ chắc là khá lạnh, hai của em mua một ít than , cần tự đốt lò sưởi, biết đốt lò sưởi kh?”
Diệp Du lắc đầu: “ kh biết đốt lò sưởi. Em thể giúp đốt lò sưởi lên được kh?”
Trần Phồn lắc đầu: “Em kh kịp thời gian, hay là thế này nhé, đợi một chút đã, em thi xong môn tiếp theo, em sẽ dẫn hai của em qua đó, để hai của em đốt lò sưởi cho được kh?”
Diệp Du liền cười gật đầu, Trần Phồn phía trước kh ngừng nhắc cẩn thận bước chân, Diệp Du trong lòng vui sướng, vậy mà cũng em gái , mà em gái này, xinh đẹp, tính cách cũng tốt, kh giống em gái của bạn học kiều diễm làm màu, hay kiêu ngạo ngang ngược, em gái của , rộng rãi phóng khoáng, nói chuyện thì thẳng t, thích.
Trần Phồn mở cửa phòng, đưa cho Diệp Du một chiếc chìa khóa: “Em quay lại thi , cứ đợi ở đây, thi xong em sẽ dẫn hai của em qua.”
Diệp Du đã nghe em gái nói đến hai m lần , trong lòng chút chua xót, đây là em gái của , em gái ruột, lại tốt với cái hai gì đó của đến vậy chứ?
Trần Phồn từ khu gia thuộc ra, trực tiếp đến lớp 6 khối 12.
Trần Khánh Lai nghe Trần Phồn nói Diệp Du đến , trầm ngâm một lát: “ thi xong sẽ đốt lò sưởi lên, em đừng lo lắng. Cứ thi tốt , buổi trưa kh kịp thì đợi buổi chiều thi xong, chúng ta đưa ta ra ngoài ăn một bữa.”
Trần Phồn liền nói: “ cũng kh nói nhất định ở lại đây mà, kh chừng buổi chiều sẽ rời thì ?”
Trần Khánh Lai lại kh tự tin như Trần Phồn, cảm th, Diệp Du này, đến kh ý tốt đâu, đây chắc là đến để tuyên bố chủ quyền .
Trần Phồn trở lại lớp học của , Dương Hồng đang ngồi sau cô thi hỏi cô: “Ai đến tìm vậy?”
Trần Phồn nhỏ giọng nói: “ trai , đang học đại học ở ngoài tỉnh, nghỉ đ về .”
Dương Hồng ngưỡng mộ nói: “ nhiều trai vậy, mà các trai của đều đẹp trai, cũng xinh đẹp, bố mẹ chắc cũng đẹp lắm nhỉ?”
Trần Phồn nghĩ nghĩ: “ giống bố , còn các thì giống mẹ , họ cũng chỉ bình thường thôi mà.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dương Hồng cảm khái nói: “Ai cũng nói tìm đối tượng kh thể chỉ ngoại hình, tìm một đẹp trai, sau này sinh con cũng đẹp. Nghĩ đến việc đưa một đứa con xinh đẹp ra ngoài, đó là một việc thể diện đến nhường nào chứ.”
Trần Phồn liền cười: “Dương Hồng, đâu là n cạn chỉ vẻ bề ngoài đâu chứ.”
--- Chương 85 Tiếp đãi của Trần Khánh Lai ---
Kết thúc môn thi thứ hai, Trần Phồn trực tiếp bộ về phía khu gia thuộc.
Diệp Du quấn một chiếc áo khoác b to sụ, đáng thương đứng trong phòng khách, th Trần Phồn đến, liền nhe răng cười, nhưng vì mũi bị đ lạnh đỏ ửng, tr càng thêm buồn cười.
Trong căn phòng hai phòng ngủ nhỏ này, trong bếp một lò sưởi. Trời còn chưa lạnh lắm, Trần Khánh Lai đã dọn dẹp nước trong bộ tản nhiệt, mua một ít than đặt trong phòng chứa đồ ở tầng dưới. Khi nào cần đốt lò sưởi, chỉ cần l một ít than từ phòng chứa đồ lên là được.
Căn nhà ở khu gia thuộc này đã lâu kh ở, phòng khách lại nằm ngay vị trí vừa bước vào cửa, chỉ hai phòng ngủ hướng nắng, phòng khách cả ngày kh th ánh mặt trời, khiến ta cảm th âm u lạnh lẽo.
“Phồn Phồn, căn phòng này thật sự quá lạnh, còn lạnh hơn cả mùa đ phương Nam.” Diệp Du lạnh đến nỗi vừa mở miệng nói chuyện, hàm răng trên dưới kh ngừng va vào nhau.
Trần Phồn vội vàng xin lỗi: “Lỗi của em, lỗi của em. Lẽ ra em nên mượn một ấm nước sôi cho mới . hai em sắp đến , sẽ đốt lò sưởi giúp .”
Kh Trần Khánh Lai tự đến, mà còn Từ Tại Châu.
Sau khi Trần Phồn giới thiệu xong, Trần Khánh Lai xuống nhà kho xách than lên đốt lò sưởi, Trần Phồn cũng theo giúp, còn Từ Tại Châu thì trò chuyện với Diệp Du.
“ xe buýt đến à?” Từ Tại Châu hỏi Diệp Du.
Diệp Du gật đầu: “ Nghiêm đưa đến bến xe buýt, đưa lên xe, xe buýt đến bến xe khách trước, xe trung chuyển đến bến xe Hưng Long, sau đó từ bến xe đó bắt một chiếc xe ba bánh đến đây.”
Từ Tại Châu lại hỏi: “Vậy đến đây định khi nào thì về Bính Hải?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Diệp Du suy nghĩ một chút: “Thế nào cũng đợi Phồn Phồn thi xong chứ, đã nói chuyện với bố , đợi Phồn Phồn thi xong, hai đứa sẽ cùng về.”
Từ Tại Châu lại hỏi một câu nữa: “Hai lần đầu gặp mặt, kh hề chút xa cách nào ?”
Diệp Du cười: “Chúng là em ruột, cùng cha cùng mẹ, gặp mặt mà cảm th xa cách thì mới là kh đúng chứ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.