Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 174:
Trần Phồn gật đầu: "Thế thì đúng , con còn chọn cho bố một c thức dược thiện nữa, lát nữa con sẽ mua dược liệu về cùng một lúc. Còn về nguyên liệu, con sẽ nhờ chú Mã giúp con kiếm về, đến lúc đó bố cứ ăn thử mười ngày xem , nếu hiệu quả tốt, con sẽ nhờ chú Mã lo liệu việc này."
Diệp Th Minh thở dài: “Phồn Phồn à, thật sự kh cần phiền phức thế đâu.”
Trần Phồn nghiêm túc nói: “Bố, bố nhớ một câu này, bố bây giờ Diệp Du, con, còn hai, bố là chỗ dựa của chúng con. Tương lai của bố, kh chỉ sự nghiệp, mà càng ba chị em chúng con, cho nên, sức khỏe của bố quan trọng.”
Diệp Th Minh thực ra cũng hiểu suy nghĩ của Trần Phồn, cô bé vừa sinh ra kh lâu thì mẹ đã qua đời, cô và ngoại nương tựa vào nhau. Cũng may ngoại tầm xa, nhận nuôi Trần Khánh Lai, coi như là tìm cho cô bé một bầu bạn. Thực ra Trần Phồn chính là kh cảm giác an toàn, Diệp Th Minh kh dám nghĩ, nếu ngoại kh nhận nuôi Trần Khánh Lai, sau khi qua đời, chỉ còn lại một Trần Phồn, cô bé sẽ hoảng sợ đến mức nào.
Lòng chua xót, mũi cay cay, Diệp Th Minh xoa mái tóc mềm mại của con gái: “Được , bố đều nghe Phồn Phồn, Phồn Phồn sắp xếp thế nào thì bố làm thế đó, được kh?”
Trần Phồn cười, đôi mắt to cong thành vầng trăng khuyết: “Bố, sau này bố nhất định sẽ cảm ơn con bây giờ cứ như một bà già nhỏ tuổi, lải nhải, cái gì cũng muốn quản lý bố.”
Diệp Du sau khi rửa sạch bình giữ nhiệt của Diệp Th Minh thì nói với Trần Phồn: “Bình giữ nhiệt của bố, kh biết bao lâu kh cọ, cặn trà dày thế này.”
Bình giữ nhiệt thực ra là một cái phích nước nóng nhỏ, bên trong là ruột thủy tinh, bên ngoài là vỏ thiếc, còn là loại hai lớp, hình như là vật dụng tiêu chuẩn của các cán bộ lãnh đạo khi họp, mỗi một cái, bê trà vào phòng họp, cũng là một cảnh tượng thường th thời đó.
Trần Phồn tráng qua bằng nước sôi, rót một cốc nước nóng, nói với Diệp Du: “Em c ty dược liệu, kh?”
Diệp Du: “Tất nhiên là , tiện thể cùng em dạo chơi Bến Hải này.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trần Phồn cười nói: “Thành phố Bến Hải này em cũng chưa đến m lần, mà mỗi lần đến đều là đến cửa hàng bách hóa. Em nghe nói trong thành phố còn một số nơi đáng để đó, để em tìm mẹ đỡ đầu mượn một chiếc xe đạp, hai chị em đạp xe dạo khắp nơi.”
Diệp Th Minh l vài tờ tiền từ trong túi ra: “Đây là chi phí hoạt động bố cho hai đứa.”
Diệp Du cầm lên đếm: “Ôi, lão Diệp, rộng rãi thế nhỉ.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Diệp Th Minh cười mắng: “Vô lễ, học ai thế?”
Diệp Du đưa tiền cho Trần Phồn: “Cái này còn học ? Bố, con và Khánh Lai đã nói , đợi nghỉ đ, con và Phồn Phồn sẽ Trần Điền, chúng ta chuẩn bị ít đồ Tết mang kh?”
Diệp Th Minh nói: “Bố đã sắp xếp xong , nhờ giám đốc Mã làm giúp một ít lạp xưởng, gà khô, còn nhờ chú đến lúc đó hấp cho chúng ta ít màn thầu. Hai đứa nghĩ xem còn cần gì nữa, chú Mã làm được thì nhờ chú làm giúp, kh làm được thì hai đứa xem đâu mà mua.”
Trần Phồn bĩu môi: “Bố ơi, bố với hai kh biết cái gì vui nhất của Tết đâu. thể mua sẵn tất cả mọi thứ chứ? Tết vui nhất chính là tự làm đồ Tết, hấp, luộc, chiên, xào, từng món từng món một làm ra, đêm giao thừa mà ăn đồ Tết tự tay làm, cảm giác đó thể giống nhau được ?”
Diệp Th Minh gãi mũi ngượng nghịu: “Được , Phồn Phồn, bố đều nghe con sắp xếp, con nói làm thế nào thì chúng ta làm thế đó, được kh?”
Trần Phồn gật đầu: “Được, đồ chú Mã làm thì đến lúc đó mang về, còn về màn thầu, nhà nồi hấp lớn, tự hấp. Để con ra phố xem mua ít bánh kẹo gì đó, trước Tết đến thăm nhà m vị trưởng bối trong làng, mang theo ít bánh kẹo, đường, trái cây là được.”
Diệp Du liền nói: “ tìm tờ gi ghi lại, kẻo chúng ta quên mất.”
Trần Phồn xua tay: “Cái này bây giờ kh cần vội, còn gần hai mươi ngày nữa mới đến Tết mà.”
Hai em lại ngồi xe buýt đến c ty dược liệu.
Giám đốc c ty dược liệu ở đây là một họ xa của Từ Tại Châu. Trần Phồn đến nơi, trực tiếp vào văn phòng tìm . Vị họ đó th là Phồn Phồn thì nhiệt tình, biết Trần Phồn đến mua dược liệu, đích thân dẫn đến kho hàng, theo tên và số lượng trên đơn của Trần Phồn mà cân đủ.
Trần Phồn trả tiền xong, họ còn muốn đưa hai về, Trần Phồn kh chịu: “ họ, làm phiền đã th ngại lắm , nếu còn đưa chúng em về, lần sau em sẽ kh dám đến làm phiền nữa đâu.”
Vị họ đó liền đưa hai ra trạm xe buýt bên ngoài c ty dược liệu, vừa hay một chuyến xe buýt đến, hai lên xe buýt xong thì mới quay về.
Diệp Du chút tò mò: “Phồn Phồn, em lại làm phiền vị họ này đến thế?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.