Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 197:
Từ Hàng lại nói: “ nghe nói những bài thuốc của các môn phái kh thể tùy tiện tiết lộ cho ngoài, chúng dùng bài thuốc của con, kh hay kh?”
Trần Phồn liền nói: “Ông ngoại đã nói với con, bất kể là bài thuốc nào, cũng kh được giấu nghề, mang ra thảo luận với khác, trong quá trình thảo luận mà hoàn thiện bài thuốc. Đây mới là lý do một thế gia y dược thể tồn tại và phát triển.”
Diệp Th Minh nghe Trần Phồn nói, lặng im lâu, hối hận vì đã kh theo những m mối bố vợ để lại, mà tìm được hai cháu này sớm hơn. Trần Phồn nhỏ bé như vậy, vậy mà thể hiểu được những đạo lý mà nhiều sống m chục năm cũng kh thể ngộ ra. Nếu thể giao lưu thật tốt với bố vợ, liệu học hỏi được nhiều ều chăng?
Lại nghĩ đến sự căm ghét của bố vợ dành cho , Diệp Th Minh nhẹ nhàng lắc đầu. Thải Vi là đứa con gái mà bố vợ yêu quý nhất. Thải Vi theo , mới cưới kh lâu đã thai, tình trạng thai nghén kh được tốt. Sau đó lại gặp kỳ thi đại học được khôi phục, Diệp Th Minh vì muốn đỗ, ban ngày làm, ban đêm ôn bài, hoàn toàn kh chăm sóc tốt cho Thải Vi, ngược lại Thải Vi còn chăm sóc .
Những chuyện sau này khi về thủ đô, Diệp Th Minh giờ kh muốn hồi tưởng lại. Bố vợ nếu kh vì con cái, chắc cũng sẽ kh thèm đếm xỉa đến .
Từ Hàng nghe Trần Phồn nói về một số món c thể nấu trong căng tin, ngoài c thịt cừu, còn c xương. C xương này thể là xương heo, cũng thể là xương bò, thêm một số dược liệu Trung y vào, nước hầm nấu ra, trời lạnh uống một bát là toàn thân dễ chịu.
Buổi tối, Trần Phồn mang quà tặng bố nuôi mẹ nuôi đến nhà họ Từ.
Liễu Tư Lan hiếm khi về sớm vào buổi tối, mệt đến nỗi kh muốn nấu cơm, liền đến căng tin mua cơm về. Trần Phồn cùng ăn bữa tối ở nhà họ Từ, ều này khiến Liễu Tư Lan khá ngại ngùng.
“Phồn Phồn này, đợi lần sau con đến, mẹ nuôi kh bận sẽ dẫn con ra ngoài ăn, gần đây mẹ nuôi c việc thực sự quá bận.”
Trần Phồn xót cô : “Mẹ nuôi, mẹ bận đến m cũng ăn uống, nghỉ ngơi thật tốt, sắc mặt mẹ nuôi kh tốt như lần trước con gặp đâu.”
Liễu Tư Lan ngồi phệt xuống ghế sofa, nói kh ra hơi: “Việc quá nhiều, lại lộn xộn, chúng nhân lực kh đủ, một làm việc bằng m . Giờ m th niên ở cơ quan chúng cũng mệt bã .”
Trần Phồn liền mát xa vai, mát xa lưng cho Liễu Tư Lan: “Việc thì luôn kh làm hết được, sức khỏe mới là quan trọng nhất. Mẹ nuôi, vẫn nên chú ý một chút thì hơn.”
Liễu Tư Lan được Trần Phồn mát xa mà toàn thân thoải mái: “Phồn Phồn này, kỹ thuật mát xa của con thật dễ chịu.”
Trần Phồn liền nói: “Thực ra giải mệt nhất là mát xa chân, chỉ là kh biết ở đâu thợ mát xa chân nghề. Ông ngoại con nói, ngâm chân nước nóng, kết hợp dầu mát xa xoa bóp huyệt đạo dưới lòng bàn chân, tốt cho sức khỏe.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-nguoi-cha-th-cong-cua-toi-dot-nhien-lai-tro-ve/chuong-197.html.]
Trong thành phố Bến Hải đã một số tiệm mát xa chân, tuy nhiên chất lượng tốt xấu lẫn lộn, muốn tìm được thợ mát xa chân tay nghề thật sự, còn đến những hội quán tương đối cao cấp.
Liễu Tư Lan nói: “Chuyện này dễ thôi, tối mai mẹ hẹn dì Tô của con, đến lúc đó chúng ta dẫn con đến một hội quán, đó là hội quán chuyên tiếp đãi khách nữ, thợ mát xa chân ở đó tay nghề cao.”
--- Chương 105 Đến lễ tết thì trả ơn nghĩa ---
Trần Phồn và Diệp Du sáng sớm đã ngồi xe buýt c cộng gấp về phía Hưng Long.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Diệp Du kéo áo khoác l vũ qu , chút tiếc nuối nói với Trần Phồn: “Giá mà biết lái xe, mượn một chiếc xe mà cũng tốt. Xem kìa, xe buýt chuyển xe buýt, xong còn xe ba bánh nữa.”
Trần Phồn ngồi dựa vào cửa kính xe, hà hơi lên cửa kính, dùng găng tay lau lau, mở to mắt ra bầu trời xám xịt bên ngoài, chút tiếc nuối nói: “Xem ra, hai ngày nữa lại tuyết rơi , kh biết tuyết trong sân nhà đã được dọn sạch chưa.”
Diệp Du xích lại gần Trần Phồn: “Em kh th lạnh ?”
Trần Phồn lắc đầu: “Kh lạnh mà, bên trong kh mặc áo len kh?”
Diệp Du ngại ngùng nói: “Bên trong chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, kh ngờ lại lạnh thế này.”
Chiếc xe buýt c cộng chắc hẳn đã được dùng nhiều năm , cửa sổ xe lộng gió, dưới sàn xe thậm chí còn thể th mặt đất qua các khe hở. Xe chạy lên, trên thì gió lùa, dưới cũng gió lùa.
Diệp Du hít một hơi thật sâu, thả lỏng cơ thể. Trần Phồn bất đắc dĩ nói: “Đến trường, tìm hai một chiếc áo len mà mặc . Tết nhất đến nơi , đừng để bị cảm lạnh.”
Diệp Du gật đầu lia lịa, giữa phong độ và nhiệt độ, dứt khoát chọn nhiệt độ.
Trong bến xe nhiều học sinh chuẩn bị đến trường l kết quả thi, gặp quen, m tụ lại, mỗi chưa đến một tệ, bảo bác lái xe ba bánh chở đến trường.
Trần Phồn ở trường là nổi tiếng, là ghê gớm đã đánh bại một loạt vận động viên ền kinh trong cuộc thi việt dã, vậy mà lại trắng trẻo non mềm, mềm mại đáng yêu. Học sinh ba khối lớp cùng với lớp ôn thi, hơn ba mươi lớp, cơ bản đều biết cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.