Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 199:
“ bạn biết thích sổ tay bìa đỏ vậy?” Dương Hồng hiếu kỳ hỏi.
“Trong ngăn bàn bạn để một cuốn sổ bìa nhựa đỏ, th bạn thích, lúc mua đã cố ý chọn bìa đỏ cho bạn đó, vui kh?”
Dương Hồng gật đầu lia lịa: “Đương nhiên là vui , nhưng lại kh chuẩn bị quà cho bạn.” Dương Hồng ngại ngùng nói.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“ đã ăn nhiều cà chua, dưa chuột và bánh sủi cảo mẹ bạn gói ở nhà bạn , sắp Tết , dù cũng tặng bạn chút gì để bày tỏ lòng biết ơn của chứ.” Trần Phồn nghiêm túc nói.
Dương Hồng sững lại, cô là con gái lớn trong nhà, đương nhiên biết rằng, ăn Tết đâu chỉ là cả nhà tụ họp ăn uống, nói cười, thăm họ hàng. Trước Tết còn th toán những khoản nợ cũ của gia đình, nợ tiền nhà ai, nợ ân tình nhà ai. Tiền cần trả thì tìm cách trả, còn về ân tình, càng tặng quà để bày tỏ một chút.
Trần Phồn tuổi còn nhỏ như vậy, vậy mà lại nhớ mua cho một cuốn sổ tay xinh đẹp đến thế, chỉ vì cô sẽ từ nhà mang cà chua, dưa chuột và bánh sủi cảo cho Trần Phồn. Dương Hồng cảm th hơi hổ thẹn.
--- Chương 106 Thành tích kìa thành tích ---
Thầy Trần mặt đầy vẻ vui mừng bước vào lớp: “Các bạn học sinh, kỳ thi cuối kỳ lần này, thành tích lớp chúng ta tốt. Thầy đặc biệt biểu dương bạn Trần Cương, bạn là hạng nhất toàn lớp, hạng nhì toàn khối, hạng ba toàn huyện trong kỳ thi cuối kỳ này.”
Dương Hồng nghe mà ghen tị kh thôi: “Khi nào mới thể đạt được thành tích như vậy chứ.”
Trần Phồn kh nói gì, mở to mắt lắng nghe thầy Trần tiếp tục nói về thành tích của các bạn học sinh phía sau.
Hạng nhì là Vu Hải Bân, chính là em trai của Vu Hải Na. Bạn xếp hạng năm toàn khối, top 10 toàn huyện. Còn về Trần Phồn, hạng ba, xếp hạng mười m toàn khối, thành tích bị giảm so với kỳ thi giữa kỳ lần trước.
Dương Hồng thì xếp hạng tư, nhận bảng ểm, các môn học, Dương Hồng thở dài một tiếng: “Đúng là môn toán đã kéo ểm xuống. Nếu ểm toán của cao lên, bằng với bạn, thì tổng ểm thể xếp thứ hai.”
Trần Phồn liền xem bảng ểm của Dương Hồng, đúng là vậy, liền nói với Dương Hồng: “Bạn đừng lo, hai nói, những kh thiên phú về toán học như chúng ta, muốn học tốt toán, thì làm nhiều bài tập, luyện nhiều đề. Lần này thành tích của kh tốt bằng lần trước, chắc về nhà hai sẽ giám sát làm bài tập thật tốt.”
Dương Hồng càng thêm ngưỡng mộ: “Bạn còn thể đôn đốc bạn học. về nhà, thì đôn đốc các em, cuối năm còn giúp mẹ làm việc nhà. Nghĩ đến đây, thời gian thể học cũng kh còn nhiều.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-nguoi-cha-th-cong-cua-toi-dot-nhien-lai-tro-ve/chuong-199.html.]
Trần Phồn gật đầu theo: “Đúng vậy, ba năm cấp ba, chúng ta thế mà đã qua nửa năm , một phần sáu đã trôi qua, thời gian trôi nh thật đ.”
Sau khi thầy Trần phát bảng ểm xong, lại đưa một chồng gi khen cho Tào Tự Kiến: “Em tr coi phát . M thứ này cũng chỉ là để các em mang về nhà dỗ cha mẹ các em vui thôi. Đều kh còn là trẻ con, khác , em kh thì đừng buồn nhé. Đợi sang năm, chúng ta lại đổi khác nhận.”
Phía sau lớp cười đùa ầm ĩ: “Thầy ơi, thầy nói vậy thì chúng em cứ y như m bạn nhỏ mẫu giáo vậy, luân phiên nhận hoa bé ngoan mang về nhà để tự và nhà vui vẻ.”
Thầy Trần cũng kh bận tâm, cười nói: “Bây giờ chúng ta đừng để tâm đến những cái gọi là ‘mặt mũi’ này nữa, hãy tập trung hết sức vào thành tích, làm cho ‘cái ruột’ của chúng ta thật tốt, hai năm rưỡi nữa, một khi vút bay lên trời, một tiếng kêu kinh động lòng , đến lúc đó, xem vẻ mặt của phụ các em sẽ thế nào!”
Cả lớp lại một trận cười ồ.
Thầy Trần dựa vào bàn của Trần Phồn, chỉ vào ểm số của cô, nói: “Trần Phồn à, lần này em bị tụt hạng đ, về nhà làm mà giải thích với gia đình đây?”
Trần Phồn thờ ơ nói: “Nhà em đều nghe lời em, em vui thì họ vui, em kh vui thì họ cũng kh vui. Thành tích này của em, em vui thì họ cũng vui cùng em.”
Thầy Trần kh ngờ Trần Phồn lại trả lời như vậy, một lúc lâu sau mới
phì cười: “Cái cô bé này, tuổi kh lớn mà ăn nói thì kh hề nhỏ chút nào.”
Trần Phồn cười r mãnh: “Thầy ơi, thầy kh tin vào địa vị của em trong nhà ạ?”
Thầy Trần nghĩ đến vẻ mặt khép nép của Diệp Th Minh trước mặt Trần Phồn, gật đầu: “Thầy đương nhiên tin vào địa vị gia đình của em. Ý thầy là, lần này em thi kh tốt bằng lần trước, về nhà tự kiểm ểm lại một chút kh?”
Trần Phồn vẫn thờ ơ: “Thầy ơi, chuyện thi cử này, kh lúc nào là chắc c cả. Thầy cố gắng, khác cũng cố gắng, thầy học đến nửa đêm mười hai giờ, lẽ khác học đến một hai giờ sáng. Chuyện này thực ra đôi khi kh gì đáng để so sánh cả.”
Thầy Trần "hừ" một tiếng: “ thầy lại th những lời này của em mâu thuẫn với triết lý giáo dục của thầy thế nhỉ?”
Trần Phồn cười tít mắt cong cong như vành trăng khuyết: “Em là học trò cưng của thầy mà, những gì em được giáo dục đều từ thầy cả, thầy nghi ngờ em chính là đang nghi ngờ chính đ ạ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.