Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 253:
Trần Hồng Quyên bị lời nói của Trần Phồn chọc cười khúc khích, vừa cười vừa nói: “ thích nói chuyện với Phồn Phồn lắm, vừa thú vị mà lại còn nói chuyện hay nữa. Phồn Phồn à, hay con về nhà với thím , sau này làm con gái của thím nhé.”
Trần Phồn nghiêm túc nói: “Thím ơi, cháu là học sinh cấp ba, cháu được giáo dục tốt, cháu hiểu một đạo lý rõ ràng, những lời nói, nghe thôi là được , đừng coi là thật.”
Uyển Thu Cúc cũng bị chọc cười: “Xem ra, sự giáo dục của Trần vẫn thành c, Hồng Quyên như vậy mà cũng kh dụ được bé con .”
Thầy Trần đương nhiên biết Trần Phồn là con gái của Diệp Th Minh, thái độ Diệp Th Minh đến thăm con gái bình thường, nghe Trần Chính Dữ nhà về kể con gái của Bí thư Diệp được Bí thư Diệp cưng chiều đến mức nào, thầy Trần liền biết, cho dù đứa trẻ đồng ý, Diệp Th Minh cũng sẽ kh dễ dàng để con gái làm con gái nuôi của khác.
Diệp Du thì nói: “Thím ơi, thím ra tay muộn , Phồn Phồn đã mẹ nuôi . Phồn Phồn nhà chúng cháu chỉ thể nhận một mẹ nuôi thôi, thím tấm lòng này, chúng cháu cũng chỉ thể tiếc mà nói với thím, hai nhà chúng ta, duyên kh phận.”
Kh khí trên bàn ăn tốt, giống như Tết này, khắp nơi đều tràn ngập một kh khí yên bình, ấm áp và náo nhiệt.
Tết đã qua, sau một thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, mọi lại khoác ba lô lên vai, ai học thì học hành chăm chỉ, ai làm thì làm việc nghiêm túc. Đời nên là như vậy, năm này qua năm khác, cố gắng năm nay đạt được thành tích tốt hơn năm ngoái, cố gắng năm sau làm tốt hơn năm nay.
Một năm khởi đầu, mặt trời bắt đầu mọc.
Tiết tấu trở về, xuân dần đến, gió làm cây cối vươn .
Mọi thứ đều là sự sắp đặt tốt đẹp nhất.
Vừa kịp hoàn thành, cuối cùng cũng làm xong.
Mới ra lò, đăng lên trước đã, lát nữa sẽ kiểm tra lỗi chính tả.
--- Chương 139 Lời dặn dò của Khánh Lai ---
Cuộc sống trong trường học yên tĩnh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trần Phồn dậy sớm, dạo hai vòng qu sân vận động, vừa vừa chào hỏi những học sinh khối 12 đang chuẩn bị t.h.i t.h.ể dục. Đặc biệt là những nữ sinh kia, đối với cô em khóa dưới đã "đồ sát" tất cả bọn họ trong cuộc thi việt dã, họ vừa yêu vừa ghét.
Diệp Du cũng tập luyện cùng các vận động viên thể thao, hứng thú còn thi đấu với Tôn Nhất Minh và những khác. nói là thể lực của Diệp Du đáng nể, ít nhất Tôn Nhất Minh cũng kh sánh bằng .
Diệp Du m ngày nay vui, chơi vui, ăn cũng ngon miệng, quan trọng nhất là, luyện tâm pháp thuận lợi, thể hiện ở chỗ thể lực của bây giờ đã tăng lên nhiều so với trước đây.
Trần Phồn và các bạn khai giảng vào ngày 12 tháng Giêng âm lịch, ngày 11 tháng Giêng, Trần Phồn đã chuyển hết chăn màn xuống tầng dưới để phơi nắng, chuẩn bị sáng mai sẽ chuyển vào ký túc xá.
Diệp Du giúp Trần Phồn chuyển chăn màn xuống lầu, liền hỏi Trần Phồn: “Phồn Phồn à, ều kiện ký túc xá kém như vậy, ở đây th tĩnh hơn nhiều.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trần Phồn liền nói: “Điều kiện ký túc xá kh tốt, nhưng trong ký túc xá thì tốt mà. Học cả ngày trời, tâm trạng phiền muộn, tối về ký túc xá, nói chuyện phiếm, đùa giỡn, thư giãn một chút. Cháu mà ở đây, tan học tối về chỉ một cháu, thì tâm trạng sẽ thế nào chứ?”
Diệp Du gật đầu: “Cũng ha, căn tin trường này nấu ăn cũng kh ngon, quá đơn ệu, nói với bố chúng ta, thường xuyên gửi đồ ăn ngon cho cháu, ít nhất cũng đảm bảo dinh dưỡng cho cháu. Cháu đang tuổi ăn tuổi lớn mà, bằng tuổi cháu, bà nội thường xuyên cho dì giúp việc hầm c xương cho uống.”
Trần Phồn kh để ý nói: “Điều kiện là như vậy thôi, khác làm được thì cháu cũng làm được thôi. khác lớn thế nào thì cháu cũng lớn thế đó. Trường chúng ta thành lập bao nhiêu năm , những năm trước ều kiện còn tệ hơn, chẳng vẫn đào tạo ra nhiều nhân tài xây dựng chủ nghĩa xã hội ?”
Diệp Du kh muốn nói chuyện với Trần Phồn nữa, kh cảm giác thành tựu, khá nản lòng.
Diệp Du lại tính toán tiền trợ cấp của , nói với Trần Phồn: “Sau khi khai giảng, kh chỗ nào để tiêu tiền, sẽ để dành hết tiền trợ cấp, gửi về cho cháu mua đồ ăn ngon.”
Trần Phồn bĩu môi: “ cứ tự để dành cho tốt , chút tiền đó thì đủ làm gì chứ? Cháu nói thật với , mới nửa năm nay, cháu với hai nhận lì xì cũng đã được m nghìn tệ . Hai em cháu tiền mà.”
Diệp Du liền bắt đầu ghen tị với hai giàu này: “Hai đứa làm mà nhận được nhiều tiền lì xì như vậy?”
Trần Phồn phơi chăn màn lên dây đã buộc sẵn, liền bắt đầu kể cho Diệp Du: “Khi nhận thân nuôi, nhận được một ít, sau đó bác trai bác gái, chú hai thím hai đến, lại cho thêm một ít, còn tiền thưởng kiến nghĩa dũng vi của cháu với Khánh Lai cũng là một khoản lớn. Bố nói nội bà nội sau Tết Nguyên Đán sẽ qua, nghĩ là hai bà già gia tài phong phú, nhất định sẽ kh keo kiệt đâu.”
Diệp Du bật cười: “Phồn Phồn, cháu lại ham tiền thế chứ?”
Trần Phồn nghiêm túc nói: “Diệp Du, nhớ kỹ, tình cảm thể lừa dối , nhưng tiền thì sẽ kh lừa dối .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.