Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 301:
Khánh Lai kh hề căng thẳng, những lúc cần căng thẳng thì đã căng thẳng qua . Sau thời gian dài ều chỉnh tâm lý, đã sớm tâm tĩnh như nước. ghi nhớ sâu sắc một câu Diệp Th Minh đã nói với : “Bình thường luyện tập tốt , đến phòng thi, gặp khó khăn cũng sẽ kh căng thẳng.”
Diệp Th Minh chính là thầy dẫn dắt cuộc đời Khánh Lai, là ngọn hải đăng của đời . Diệp Th Minh trong ều kiện khó khăn như vậy mà vẫn thể thi đậu Đại học Kinh Thành, đây chính là sự tồn tại đỉnh cao nhất mà Khánh Lai từng gặp trong cuộc đời . Khánh Lai ghi nhớ sâu sắc những lời dạy dỗ của Diệp Th Minh.
Cùng với tiếng chu vang lên, trong văn phòng cũng trở nên yên tĩnh. Trần Phồn đứng trước cửa sổ một lúc, tìm một chiếc ghế, đặt trước cửa sổ, lặng lẽ ngồi xuống.
Lưu đại phu th Trần Phồn yên tĩnh, liền kéo chiếc ghế của đến bên cạnh Trần Phồn, nhỏ giọng hỏi cô: “Trần Phồn, lần trước cái đơn thuốc cháu đưa cho , dùng , hiệu quả tốt. Y học cổ truyền đúng là uyên thâm quá. Cháu nói xem, là học Tây y, nên học thêm Đ y kh?”
Trần Phồn cười nói: “Đương nhiên là được chứ, lại kh được ạ? Y học cổ truyền thực ra kh khó học lắm, một số phương thuốc đều sẵn, đúng bệnh đúng thuốc, hiệu quả kh kém thuốc Tây đâu ạ.”
Lưu đại phu gật đầu mạnh: “ cũng từng nghe một số đại phu Đ y nói như vậy. Giờ đang đọc một số sách cổ ển về Đ y, chỉ là những cuốn sách đó quá thâm thúy, kh d sư chỉ dẫn, đọc mà cứ như trên mây vậy.”
Trần Phồn liền cười: “Lưu đại phu, tự tin vào bản thân chứ, nhất định sẽ làm được, cố gắng lên ạ.”
Bên kia giáo viên đang trò chuyện: “ nghe nói đêm qua bên ký túc xá nam sinh nửa đêm kh ngủ cứ nhất định đòi ra sân thể dục chạy bộ?”
Một giáo viên khác nói: “Chính là học sinh lớp tám, lớp của lão Nghiêm đó. Lão Nghiêm đành chịu, ở cùng ở sân thể dục đến nửa đêm mười hai giờ, mãi mới đưa được về ký túc xá. Sáng nay th mặt lão Nghiêm trắng bệch vì thức khuya.”
Trần Phồn nghe xong, xót xa nói: “Cứ thức khuya như vậy cũng kh là cách hay đâu ạ.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Liền giáo viên nói: “Năm nào cũng những thí sinh như vậy, kh ai cũng thể bình tĩnh chờ đợi đêm cuối cùng trước kỳ thi trôi qua. nhiều tâm lý yếu kém hơn một chút, sớm đã suy sụp . M năm trước, một đêm trước kỳ thi thức trắng cả đêm, ngày hôm sau đến bút cũng kh cầm nổi, còn khóc lóc suốt đêm kh ngủ, đủ các loại tình huống.”
Trần Phồn liền nói: “Xem ra, kh chỉ ôn tập bài vở thật tốt, mà còn tăng cường tư vấn tâm lý nữa. Năng lực chịu đựng tâm lý được rèn luyện tốt hơn, khi áp lực lớn tự nhiên sẽ kh bị suy sụp.”
Lưu đại phu lại khá hứng thú: “ nghe nói nhiều trường học ở nước ngoài còn cả chuyên gia tâm lý trị liệu, cái thứ này hiệu quả kh?”
Hiện tại, trong nước kh m coi trọng liệu pháp tâm lý. Lưu đại phu biết được chuyên gia tâm lý trị liệu cũng là do thân ở nước ngoài, khi về nước thăm hỏi đã nhắc đến chuyện này.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trần Phồn lại biết, cô gật đầu đáp: “Em cũng nghe nói , vấn đề tâm lý thực ra kh là chuyện nhỏ. Năng lực chịu đựng tâm lý của mỗi lớn nhỏ khác nhau, cùng một vấn đề, khả năng tiếp nhận của mỗi cũng khác nhau. Lúc này cần làm một số c tác tư vấn tâm lý. Đương nhiên, hiện tại chưa ều kiện như vậy, em cũng chỉ nói su thôi.”
Tổ trưởng khối 11 lại nói: “Cô nói lý. Chúng ngày nào cũng tiếp xúc với học sinh, làm thể kh biết vấn đề về năng lực chịu đựng tâm lý của học sinh chứ? Trước đây một học sinh, thành tích bình thường tốt, nhưng lại kh chịu nổi áp lực của kỳ thi đại học. Điều đáng tiếc là hoàn cảnh gia đình lại khó khăn, nên em chỉ học một trường chuyên khoa. Sau này viết thư cho , tâm trạng tệ, liền khuyên em nên tiếp tục học lên cao, đừng bỏ cuộc. Bây giờ em đã làm ở Viện Khoa học Trung Quốc .”
Bên cạnh cũng giáo viên kể về những học sinh mà đã gặp trong suốt nhiều năm dạy học. Một số thậm chí còn thẳng t thừa nhận, đến học kỳ hai lớp 12, ngoài việc hướng dẫn học sinh ôn tập thật tốt, còn luôn chú ý đến các vấn đề tâm lý của học sinh trong lớp, phát hiện vấn đề là giải quyết kịp thời, chỉ sợ học sinh sẽ vì vấn đề này vấn đề kia mà lỡ mất kỳ thi đại học. Bởi vì, kỳ thi đại học này, liên quan đến tương lai của một học sinh, thậm chí là liên quan đến tương lai của một gia đình.
--- Chương 162: Giúp đỡ ---
Sau khi kết thúc môn thi đầu tiên, Trần Phồn và thầy Trần cùng ăn bữa cơm c tác mà trường đã chuẩn bị trong văn phòng.
nhân viên hậu cần chuyên trách về ăn uống, dẫn đến tòa nhà văn phòng để đưa cơm và bát đũa.
Trần Phồn những món ăn đó, vẻ đều được làm ngon, đặc biệt là món sườn hầm bí đao, nước c trong veo, ngửi mùi thơm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.