Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 305:
Tôn Nhất Minh đứng ngay cửa bếp, vịn khung cửa hỏi: “Đây là chè gì vậy? Uống xong thể ngủ một giấc đến sáng như trong tiểu thuyết võ hiệp kh?”
Trần Phồn cười nói: “ Nhất Minh, cũng nói là trong tiểu thuyết võ hiệp , trong đời thực làm gì loại c nào tác dụng như vậy? Món chè này của em nhiều nhất cũng chỉ là giúp thư giãn tinh thần, để các kh quá căng thẳng thôi.”
Từ Tại Châu hứng thú: “Đồ làm thì kh bao giờ dở, lát nữa tớ uống hai bát mới được.”
Trần Phồn mím môi cười: “Nồi nhỏ quá, nấu kh nhiều, nhiều nhất mỗi chỉ được một bát thôi.”
Ngày hôm sau, mặt trời càng gay gắt hơn, quạt trong văn phòng bật hết c suất vẫn th nóng bức vô cùng.
Bác sĩ Lưu đứng trước cửa sổ, bầu trời trong x kh một gợn mây, nói với Trần Phồn: “Ước chừng ngày mai hoặc ngày kia sẽ mưa.”
Trần Phồn cũng ra bầu trời bên ngoài, tò mò hỏi: “Bác sĩ Lưu, chú lại thể đoán chắc ngày mai hoặc ngày kia mưa vậy?”
Bác sĩ Lưu nói: “Theo cảm giác thôi. Hồi nhỏ ở n thôn, lớn lên cùng nội. Ông nội giỏi nhất là xem thiên tượng, lâu dần cũng học được một chút, nhưng nếu cháu hỏi tại thì lại kh nói rõ được.”
Trần Phồn liền cười: “Bác sĩ Lưu, nếu chú mà học được cách xem thiên tượng, phong thủy thì chắc bây giờ đã kiếm được bộn tiền .”
Bác sĩ Lưu cười ha hả nói: “ kh thiên phú đó. Ông nội từng nói, kh thiên phú thì làm cái này chẳng khác nào lừa bịp. Nhà chúng ta là nhà tích thiện, kh thể làm những chuyện như vậy được.”
Thầy Trần liền nói: “Thảo nào hồi sửa nhà, chú đến chỉ trỏ đủ thứ, hóa ra là chú lý thuyết đàng hoàng. May mà nghe lời chú, chú bảo làm gì làm n, nếu kh, giờ chú nói những lời này, chẳng hối hận đến c.h.ế.t ?”
Bác sĩ Lưu nói: “Chuyện này, tin thì , kh tin thì kh. Quan trọng là thái độ của thôi.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
--- Chương 164: Ngày thứ hai ---
Trời nóng, nhà ăn còn nấu c đậu x, dùng một thùng giữ nhiệt đưa xuống tầng dưới tòa nhà văn phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-nguoi-cha-th-cong-cua-toi-dot-nhien-lai-tro-ve/chuong-305.html.]
Trần Phồn tìm một cái chén trà, rót nửa chén, bưng về văn phòng, chuẩn bị để nguội một lát uống.
Thầy Trần thì dùng một cái cốc trà lớn, rót đầy một cốc, đặt lên bàn trà chờ nguội.
Bác sĩ Lưu lại ra thời tiết bên ngoài, nói với Trần Phồn: “Thời tiết thế này, năm nào cũng vài bị say nắng trong kỳ thi. Trường chúng ta nằm trên sườn núi, lại ở ngoại ô thành phố, nên mát hơn trường trong thành phố một chút. Điểm thi ở trường cấp hai số Hai còn nhiều bị say nắng hơn ểm thi của chúng ta.”
Thầy Trần cười nói: “Cái này cũng cần so sánh ?”
Bác sĩ Lưu hiển nhiên nói: “Đương nhiên so sánh , đã là đối thủ cạnh tr thì mọi chuyện đều so sánh.”
Thầy Trần cười nói: “ th , trong lòng vẫn còn để ý đến bác sĩ Ngô ở phòng y tế trường cấp hai số Hai chứ gì?”
Trần Phồn sáng mắt lên: “Ối, nội tình à, thầy ơi, kể rõ ra ạ.”
Bác sĩ Lưu liền ngăn lại: “Đi, cái mồm rộng thế, biết nội tình gì mà nói lung tung. Cái lão Ngô đó, l cái gì mà so với ? So chuyên môn kỹ thuật hay so con cái? Con nhà , là sẽ Bắc Kinh học nghiên cứu sinh, còn con thì ? Thi vào trường y cũng chật vật, hai năm mới đỗ Học viện Y Binsai, lại còn là vừa vặn đạt ểm sàn nữa chứ.”
Thầy Trần và bác sĩ Lưu đã làm đồng nghiệp hơn mười năm, họ hiểu nhau khá rõ. Hồi đó bác sĩ Lưu được cử từ Bệnh viện Nhân dân Hưng Long đến trường. Chỉ là sau này phòng y tế của trường độc lập, bác sĩ Lưu kh trở về Bệnh viện Nhân dân mà chuyển thẳng c tác về trường, ở phòng y tế trường đã hơn mười năm.
Tổ trưởng tổ nghiên cứu giảng dạy lớp 11 họ Triệu, mọi đều gọi là Chủ nhiệm Triệu. Chủ nhiệm Triệu bưng một chiếc cốc sứ uống hai ngụm c đậu x, nói với thầy Trần: “Lão Trần, kỳ nghỉ hè này dự định gì kh?”
Thầy Trần nói: “ định đưa vợ chơi một chuyến.”
Chủ nhiệm Triệu nói: “ kh nghĩ đến việc phụ đạo bài vở ?”
Thầy Trần vội vàng nói: “Chủ nhiệm Triệu, chuyện này kh làm được, thực sự kh làm được. Tính , giảng hai lần mà kh hiểu là bắt đầu mắng . Lũ nghịch đồ trong lớp tại thành tích lại tốt, đó là do mắng mà ra cả đ. Chuyện hè năm ngoái, quên ?”
Bác sĩ Lưu liền cười ha hả, nói với Trần Phồn: “Thầy Trần các cháu năm ngoái nghỉ hè kh tiện từ chối, phụ đạo vật lý cho một cô bé cấp hai, ngày đầu tiên đã mắng cho cô bé khóc bù lu bù loa. Phụ của đứa bé còn tìm đến tận nhà thầy Trần đ.”
Trần Phồn tặc lưỡi: “Khả năng chịu đựng tâm lý kém thế thì kh xứng làm học sinh của thầy chúng ta . Lớp chúng em, đứa nào đứa n khả năng chịu đựng tâm lý mạnh mẽ, dưới sự giáo huấn của thầy Trần, dù gặp thầy cô nào độc mồm độc miệng đến m cũng vẫn thể cười mà nghe hết tiết học.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.