Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 310:
Tôn Nhất Minh nói: “Chị hai đến giúp chuyển đồ, đồ đã được chuyển lên xe của chị . Khánh Lai, kỳ nghỉ này kế hoạch gì kh?”
Khánh Lai nói: “Ở Bến Hải vài ngày, chắc là Kinh thành một chuyến. vậy, kế hoạch gì à?”
Tôn Nhất Minh ghé sát tai Khánh Lai, thì thầm: “Chị hai chẳng đang học đại học ở miền Nam ? Chị nói gần trường một khu chợ đêm lớn, chị thường xuyên dạo ở đó, quen được vài , đều là những nhà mở xưởng may ở địa phương. M ngày nghỉ ở nhà này, chị dạo chợ đêm ở thành phố, phát hiện kiểu dáng quần áo ở đây kh đẹp mà giá lại cao. Chị muốn nhập một ít quần áo từ miền Nam về bán ở chợ.”
Khánh Lai thực ra một ý tưởng chưa được hoàn thiện lắm, chưa nói với ai cả. Nhưng ý tưởng của Tôn Nhất Minh đã giúp ý tưởng của trở nên hoàn chỉnh hơn. muốn miền Nam xem , xem mảnh đất cải cách màu mỡ đã đơm hoa kết trái , và càng muốn xem, tại cải cách mở cửa bao nhiêu năm nay, miền Nam nhiều kiếm được tiền như vậy, mà ở đây họ lại kh m giàu .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Nhiều chuyện, nghe khác kể, kh bằng tự xem. Ý tưởng mơ hồ này đã hình thành trong lòng Khánh Lai.
--- Chương 167: Nơi sâu thẳm trong lòng Trần Phồn kh thể chạm tới ---
Trần Điền vẫn như mọi khi, là một thị trấn nhỏ yên bình, dòng s nhỏ tĩnh lặng trôi. Trên đường gặp trong làng, mọi cười chào hỏi. Hai bên con đường sỏi đá dẫn đến Bến Hải, bắt đầu xây những ngôi nhà hai hoặc ba tầng. Nghe nói gần đây đang đề cập đến việc xây dựng thị trấn nhỏ, chỉ cần xây nhà ở những nơi quy định, sẽ được hưởng một số ưu đãi về cấp đất.
Trần Phồn và Khánh Lai xuống xe buýt nhỏ, xách hành lý trên con đường kh biết đã qua bao nhiêu lần này, vậy mà từ sâu trong lòng lại dâng lên một cảm giác khác lạ. Ông ngoại từng nói, lần đầu tiên trở về, cảm giác như cách biệt một đời, mặc dù là làng Trần Điền, nhưng lại sinh ra và lớn lên ở tỉnh lỵ, vì đường sá xa xôi, số lần về nhà hạn chế, đều là cùng các trưởng bối trong nhà về đây tảo mộ tổ tiên.
Ông ngoại nói, là một lữ khách xa nhà, khi trở về lại bị trẻ con trong làng đuổi theo hỏi khách từ đâu đến, cái cảm giác chua xót, đau lòng đó, lẽ chỉ những từng trải mới thấu hiểu.
Thế nhưng hôm nay, Trần Phồn lại cảm giác như ngoại đã nói. Cô bé thực ra chút thắc mắc, ở cái tuổi nhỏ như cô, chỉ là học cấp ba nội trú thôi, chứ đâu cả m năm kh về, tại lại cảm giác này chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-nguoi-cha-th-cong-cua-toi-dot-nhien-lai-tro-ve/chuong-310.html.]
Chưa kịp để Trần Phồn nghĩ nhiều, Khánh Lai đã kéo cô bé cùng chào hỏi những hàng xóm gặp trên đường. Cứ thế vừa vừa chào, hai em vừa đến cổng nhà , còn chưa kịp mở cổng thì Tam thẩm đã vội vàng từ sân nhà bên cạnh chạy ra, định đỡ l hành lý trong tay Trần Phồn.
“Dì ở trong sân nghe th hai đứa nói chuyện, liền nghĩ chắc là hai đứa về . Ra xem một cái, quả nhiên là hai đứa.”
Trần Phồn th Tam thẩm mặt mày hớn hở, liền hỏi: “Tam thẩm, dì chuyện gì vui à? dì mặt mày hồng hào thế kia.”
Tam thẩm cười ha hả, “Phồn Phồn à, dì thích nghe cháu nói chuyện lắm. Ba của cháu về m hôm trước , chúng ta à, đã tích đủ tiền để xây nhà , một thời gian nữa, nhà dì sẽ bắt đầu xây nhà đó.”
Trần Phồn cũng vui lây: “Tam thẩm, đây đúng là chuyện đại hỷ ạ, chúc mừng dì, chúc mừng dì.”
Khánh Lai mở cổng, sân nhà đã được quét dọn sạch sẽ, đây đều là do Tam thẩm thường ngày đến giúp họ dọn dẹp. Các phòng được mở cửa th gió, lá rụng trong sân cũng được dọn sạch bong. Khánh Lai phát hiện, những chỗ trong sân chưa lát gạch, còn được trải thêm một lớp cát s.
Khánh Lai cảm ơn Tam thẩm, Tam thẩm nói: “Chỗ cát này là ba của các cháu đã đắp cho. M hôm trước mưa nhiều, mỗi trận mưa xong sân lại mọc cỏ, nhổ xong mặt đất kh bằng phẳng, ba của các cháu liền đẩy một xe cát nhỏ về đắp lên. Kh gì đâu, kh đáng để cảm ơn chúng dì.”
Tam thẩm nói xong, nắm tay Trần Phồn, nói: “Phồn Phồn à, gia đình các cháu được cuộc sống tốt đẹp như bây giờ, đó là nhờ ba của các cháu giúp tìm đường đó. khác kh biết, nhưng dì và ba của cháu trong lòng hiểu rõ. Ba của cháu nói , đợi nhà mới xây xong, nhà cửa sắp xếp ổn thỏa, sẽ mời ba của các cháu đến nhà ăn cơm, dì nhất định sẽ làm gà rán, cá rán, hầm xương, làm một mâm cỗ thịnh soạn đãi ba của các cháu.”
Trần Phồn cười ha hả: “Tam thẩm, dì mà làm như vậy thì kh được đâu. Ba của cháu làm những việc đó là trách nhiệm, đã ở vị trí đó thì làm tròn trách nhiệm, để mọi đều cuộc sống tốt đẹp, đó là việc nên làm. Việc nhỏ như vậy mà còn làm kh tốt, thì gọi là ăn bám, vô tích sự, chi bằng về nhà trồng vài mẫu khoai lang còn hơn.”
Tam thẩm bị lời nói của Trần Phồn chọc cười kh ngừng, cười xong nhẹ nhàng vỗ cánh tay Trần Phồn: “Con bé này, chúng ta là phụ nữ đùa giỡn thì thôi, chứ trước mặt ba của cháu thì kh thể nói như vậy đâu nha, nói ra là đắc tội ta đ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.