Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 392:
Món quà ta tặng Trần Phồn là một ít bánh kẹo miền Nam. Đồ vật kh đáng giá, Tống Chí Kiệt liền nói với Trần Phồn: "Đây chỉ là chút tấm lòng của tớ thôi. Đi vòng qu thành phố đó m vòng, tớ cảm th gần hai mươi năm qua cứ như sống vô ích vậy. Trần Phồn, nếu kh dẫn tớ đến miền Nam, tớ sẽ kh ý định thi vào trường học ở đó, cũng sẽ kh ý nghĩ kiếm tiền trong kỳ nghỉ. Cuộc sống gia đình tớ thể cải thiện nhiều như vậy, đều là nhờ đó."
Trần Phồn kh dám nhận c. Tống Chí Kiệt là tâm, tâm chỉ cần khơi gợi một chút là thể bừng tỉnh giác ngộ. Chứ nếu là kh tâm, dặn dò tỉ mỉ đến m thì e là cũng chẳng ý tưởng gì đâu.
Tống Chí Kiệt bận, để đồ lại cho Trần Phồn xong, ta lại đến lớp em gái tìm , gửi lại ít tiền, ít đồ, vội vã quay về.
Thực ra kh chỉ Tống Chí Kiệt bận rộn, mà cả Khánh Lai và mọi cũng bận. Tối Trần Phồn tan học buổi tự học tối về gọi ện về nhà ở Trần Điền, Diệp Du nói, vừa đến Trần Điền, bỏ hành lý xuống là đã bắt đầu bận rộn, ngày nào cũng bận đến nửa đêm, sáng sớm tinh mơ đã dậy tiếp tục bận, còn mệt hơn cả ở trường.
Vu Hải Na quen Tống Chí Kiệt, giờ ra chơi liền đến tìm Trần Phồn: " đến tìm Tống Chí Kiệt kh? ta về nhà nghỉ lễ à?"
Trần Phồn đáp một tiếng "Ừ", kể chuyện Tống Chí Kiệt chuẩn bị chợ phiên bày hàng bán đồ cho Vu Hải Na nghe, Vu Hải Na chút bâng khuâng: " các xem, ai cũng bận rộn cả, tớ lại chẳng chút hứng thú nào để bận rộn vậy nhỉ?"
Trần Phồn Vu Hải Na đang mặc chiếc áo khoác l vũ màu đen dáng vừa, gương mặt xinh đẹp rạng rỡ nhưng ẩn chứa chút m.ô.n.g lung, cảm thán nói: "Tống Chí Kiệt cố gắng như vậy là vì gánh vác cả gia đình. kh chỉ kiếm tiền đóng học phí, kiếm tiền sinh hoạt cho bản thân, mà còn một cô em gái. Tiền học phí và sinh hoạt của em gái cũng nghĩ cách kiếm ra. Mà nói xa hơn, sau khi tốt nghiệp đại học, sẽ mua nhà, cưới vợ, em gái học đại học cũng tốn nhiều tiền. Hiện giờ chỉ thể dựa vào các kỳ nghỉ để nghĩ cách kiếm thêm."
Th Vu Hải Na nghe chăm chú, Trần Phồn tiếp tục nói: "Còn , kh thiếu ăn thiếu mặc, mỗi ngày chỉ phiền não vì dậy quá sớm, phiền não vì kh hiểu bài của giáo viên, lo lắng thi kh tốt. khác kh thể so với được."
Vu Hải Na nói: "Tớ cũng những phiền não khác chứ. Chuyện mùa hè cũng đã cùng tớ trải qua , dù mọi chuyện đã qua, nhưng ai thể đảm bảo sau này tớ sẽ kh gặp chuyện như vậy nữa chứ? Bố tớ nói, chỉ cần bản thân tớ đủ mạnh mẽ thì sẽ kh ai dám gây sự. Thành tích học tập của tớ lại kh tốt, mạnh hay kh thì cứ vào thành tích. Tớ tự biết ở mức nào , dù cố gắng, nỗ lực đến m cũng kh thể học giỏi như Vu Hải Bân được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-nguoi-cha-th-cong-cua-toi-dot-nhien-lai-tro-ve/chuong-392.html.]
Vu Hải Bân thi giữa kỳ xếp thứ hai trong lớp, tổng ểm kém Trần Cương mười m ểm, khoảng cách đã được rút ngắn. Sau khi kết quả, lão Trần đã khen ngợi Vu Hải Bân một trận, sau đó lại dặn dò một tràng, bảo tuyệt đối kh được kiêu ngạo vì đã tiến bộ, nhất định giữ vững đà tiến này, việc vượt qua Trần Cương cũng kh là kh thể.
Vu Hải Na nghĩ đến những lời lão Trần khen Vu Hải Bân mà kh nhịn được cười: "Hèn chi lão Trần lại là giáo viên ưu tú chứ, về khoản nắm bắt tâm lý khác thì kh ai bì kịp! Vu Hải Bân cứ nghĩ trưởng thành lắm, hừ, à, sớm đã bị lão Trần nắm thóp . Cứ chờ mà xem, với kiểu vừa dỗ vừa răn của lão Trần, chắc là ểm thi cuối kỳ còn tiến bộ nữa đó."
--- Chương 222 Chuyện tốt thì nghĩ đến trước đã ---
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trần Phồn mong kỳ thi cuối kỳ nh chóng kết thúc, cô muốn về Trần Điền, muốn cùng Khánh Lai và mọi chiến đấu.
Vừa lo lắng, tâm trạng liền trở nên nôn nóng. Trần Phồn tự kh nhận ra, nhưng thầy Trần thì đã thấu.
Trong khoảng thời gian trống trước buổi tự học tối, thầy Trần đến lớp, gọi Trần Phồn: "Đi nào, thầy trò ra văn phòng ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng chút."
Trần Phồn đang làm một bài tập Vật lý, chút kh kiên nhẫn: "Thầy là thầy ruột của em đó, xem, em đang làm bài đây này, đâu thời gian rảnh để buôn chuyện với thầy."
Thầy Trần cũng kh vội, chỉ dựa vào bàn học của Trần Phồn, mỉm cười hỏi: "Em biết đối với một mà nói, muốn nâng cao thành tích học tập thì ều gì là quan trọng nhất kh?"
Trần Phồn đặt bút xuống, khẳng định nói: "Giáo viên là quan trọng nhất. Truyền đạo thụ nghiệp giải hoặc, giáo viên giỏi thì học sinh tự nhiên sẽ học tốt."
Thầy Trần lại nói: "Sai . Tâm lý của học sinh là quan trọng nhất. Tâm lý tốt thì thầy giáo kém một chút cũng kh ảnh hưởng đến việc học sinh đạt ểm cao. Còn nếu tâm lý kh tốt, dù được giáo viên xuất sắc nhất dẫn dắt cũng kh thể đạt ểm cao được."
Chưa có bình luận nào cho chương này.