Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 412:
Kiến Linh lắc đầu: “Cháu đều đã hỏi thăm cả . Giáo viên chủ nhiệm cũ của cháu đã được ều chuyển c tác đến một trường học ở thành phố. Trường đó tuy kh trường cấp ba trọng ểm như trường số Một Hưng Long, nhưng lại là một trường trung cấp nghề ở thành phố, thuộc quản lý của một do nghiệp nhà nước lớn trong thành phố. Nghe nói lương thầy đã tăng nhiều, nhà cũng được sắp xếp vào làm việc ở do nghiệp nhà nước đó.”
M liền hiểu ra trong lòng, rõ ràng đây là vì gi báo trúng tuyển của Kiến Linh mà mới một cơ hội ều chuyển c tác như vậy, hơn nữa còn giúp giải quyết c việc cho nhà. Từ đó mà th, đối phương quyền thế lớn.
Trong phòng yên tĩnh một cách lạ thường. Mãi lâu sau, Kiến Linh mới nói: “Thực ra c việc hiện tại của cháu tốt, đồng nghiệp cũng thân thiện. Cháu mà thi tự học l được một văn bằng nữa thì cuộc sống của cháu sẽ kh tệ đâu. Nhưng ều này kh c bằng với cháu, cháu chỉ muốn đòi một sự c bằng mà thôi.”
Sau khi Kiến Linh rời , bốn im lặng ngồi trên giường.
Khánh Lai mở lời trước: “Chuyện này thực ra khó xử lý. Kiến Linh bây giờ khắp nơi tố cáo, nói kh chừng sẽ thật sự đắc tội với những đó, khiến cô lâm vào hiểm cảnh. nghĩ, tốt nhất là nên tìm hiểu rõ tình hình của đối phương trước, mới tính đến việc sau này làm gì.”
Trần Phồn cũng đồng ý, chuyện l trứng chọi đá thì kh thể làm. Bây giờ kh thể đòi c bằng, vậy thì hãy ẩn chờ đợi, đợi đến khi thời cơ chín muồi, ra tay một đòn là trúng.
Diệp Du thì vẫn còn sợ hãi: “Khánh Lai, những chuyện như thế này nhiều kh?”
Khánh Lai lắc đầu: “Chuyện như vậy chỉ thể nói là , nhưng kh nhiều. Kỳ thi đại học tính c bằng của nó, tính c bằng này kh cho phép bất cứ ai chà đạp. Chuyện của Kiến Linh chỉ là một trường hợp cá biệt mà thôi, cũng là do những kia mất trí đến phát ên. Nếu kh, giáo viên chủ nhiệm của Kiến Linh cũng sẽ kh được sắp xếp ổn thỏa đến vậy.”
Khánh Lai và Trần Phồn bàn bạc hồi lâu, mới quyết định giao phó việc tìm hiểu tình hình đối phương cho Chu Thừa Kiệt.
Chu Thừa Kiệt quen biết rộng, từ quan chức quyền quý cho đến kẻ bán rong, thể nói là giao du khắp thiên hạ. Dưới trướng ta cũng nhiều , dễ dàng nhận được một số tin tức bất ngờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-nguoi-cha-th-cong-cua-toi-dot-nhien-lai-tro-ve/chuong-412.html.]
Chu Thừa Kiệt nhận được ện thoại của Khánh Lai, biết được đầu đuôi câu chuyện, liền tặc lưỡi: “Gi báo trúng tuyển của Đại học Đ ư, vậy mà lại đổi dễ dàng như thế. Bên trường đại học kh thẩm tra th tin cơ bản của sinh viên ?”
Khánh Lai bây giờ cũng là sinh viên đại học, đương nhiên biết rằng sau khi tân sinh viên nhập học thì cần thẩm tra th tin cơ bản. Đối phương thể an nhiên học ở trường m năm nay, chắc c là bên Đại học Đ giúp che đậy.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
--- Chương 235 Nên tố cáo, sẽ tìm được nơi phân xử ---
Chuyện này cũng kh thể ều tra rõ ngay được, Khánh Lai và mọi ngày hôm sau vẫn tiếp tục khắp nơi liên hệ bán rượu nếp vàng.
Tô Di lái xe đến Trần Điền. Cuối năm cô cần gửi quà biếu cho m khách hàng, nên đặc biệt đến để l rượu nếp vàng Trần Điền. Buổi trưa Khánh Lai ra phố mua m món ăn, về nhà thiết đãi Tô Di.
Khánh Lai và mọi ban đầu tự thu gom rượu nếp vàng do dân trong làng làm, sau đó đến tận nhà ta để đóng gói trực tiếp, hoặc là đựng vào chum rượu, hoặc là đựng vào chai. Sau đó Khánh Lai bắt đầu đứng trên góc độ của một khởi nghiệp, phân tích cặn kẽ lợi hại của cách làm này.
Rượu nếp vàng Trần Điền chỉ là lên men đơn giản, kh qua quá trình lên men thứ cấp, vì vậy kh thể thời gian bảo quản lâu dài như rượu nếp vàng ở một số nơi khác, và kh thể tiêu thụ ở những nơi xa xôi. Khánh Lai liền bắt đầu ều tra khả năng xây dựng một cơ sở sản xuất rượu nếp vàng theo phương pháp cổ truyền tại Trần Điền, sau đó viết báo cáo khả thi.
Đây mới là mục đích thực sự của Diệp Th Minh khi để Khánh Lai làm việc này. Những kiến thức lý thuyết mà Khánh Lai học được ở trường, chỉ khi được kiểm chứng trong thực tế, mới thực sự trở thành kiến thức của riêng Khánh Lai.
Tô Di là một nữ do nhân khởi nghiệp từ một xưởng nhỏ. Trong quá trình khởi nghiệp, cô đã gặp nhiều vấn đề, mà những vấn đề này, ít nhiều Khánh Lai cũng đã gặp trong m ngày qua.
Trong bữa ăn, Tô Di đã trả lời nhiều câu hỏi của Khánh Lai. Sau bữa ăn, cô cho m chum rượu nếp vàng vào cốp xe, lúc ra về thì nói với Khánh Lai: “ đừng quá sốt ruột, một số vấn đề mà đang gặp bây giờ, thể kh cần giải quyết ngay. Rượu nếp vàng Trần Điền cũng chỉ làm vào hơn một tháng cuối năm này thôi. Ngay cả sau này nếu họ muốn xây một nhà máy rượu nếp vàng, những vấn đề họ giải quyết cũng kh là những gì hiện tại thể nghĩ ra giúp họ được.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.