Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 441:
“Đi thôi, con dẫn bố mẹ từ phía bắc kia xuống, bên đó thể qua phòng y tế của trường, từ phía sau tòa nhà văn phòng qua, chính là
nhà ăn phía Bắc, vòng qua nhà ăn phía Bắc, chính là khu tập thể giáo viên, căn nhà mà hai con thuê, bố mẹ cũng biết ở đâu .”
Phía nam con đường xi măng trước phòng y tế, chính là dãy phòng học cuối cùng, qua cửa sổ phía sau phòng học, bên trong đã nhiều học sinh đang tự học.
Tô Di nói với Diệp Th Minh: “Em nhớ hồi Tinh Tinh học cấp ba, thời gian học ở trường cũng kh căng thẳng như vậy.”
Diệp Th Minh lắc đầu: “Tinh Tinh học ở trường cấp 3 số 1 Bờ Biển, đó là trường cấp 3 tốt nhất toàn thành phố, ngay cả toàn tỉnh cũng tiếng tăm. Ngôi trường đó, tập hợp những giáo viên tốt nhất các môn học, nguyên giáo dục tốt nhất để bồi dưỡng. Nếu học sinh ở đó mà còn như học sinh ở đây, dành hết thời gian vào việc học, thì mỗi năm ước tính sẽ nhiều học sinh đỗ Th Bắc.”
--- Chương 254: Cần chuẩn bị thật tốt ---
Trần Phồn còn đặc biệt dẫn họ qua trước cửa lớp , chỉ vào các học sinh trong lớp, nói với Diệp Th Minh và Tô Di: “Bố mẹ th kh, lớp con đã gần một nửa số bạn đang tự học trong lớp. Cô chủ nhiệm nói, bây giờ chúng ta kh cách nào khác, chỉ thể th qua việc làm nhiều bài tập, đọc nhiều sách để nâng cao thành tích của . Còn các thầy cô th qua nhiều kênh, nhiều mối quan hệ, bằng nhiều cách khác nhau, l một số đề thi tự ra từ các trường khác về cho chúng ta làm. Con nghĩ, vẫn chưa bộ đề luyện tập tốt. Nếu bộ đề tốt, thành tích của chúng ta chắc c thể cải thiện nhiều hơn nữa.”
Khi Trần Phồn nói những lời này, cô kh ngừng Diệp Th Minh. Diệp Th Minh cười khổ: “Con gái à, các tỉnh, thậm chí các vùng, sử dụng giáo trình kh giống nhau. Bố dù dùng mối quan hệ của để kiếm cho các con một số giáo trình của trường d tiếng, thì các con dùng được kh? Ngoài giáo trình ra, còn một yếu tố quan trọng, đó là vấn đề tỷ lệ đỗ. Cứ nói đến Bắc Kinh, ai cũng nói chất lượng giảng dạy của m trường cấp ba ở Bắc Kinh tốt, chất lượng giảng dạy ở đó đúng là tốt thật, mỗi năm nhiều học sinh đỗ Th Bắc, đỗ các trường đại học trọng ểm, đó là vì trường học ở Bắc Kinh nhiều chỉ tiêu tuyển sinh. Bố nghĩ, nếu học sinh trường con được dạy bởi cùng một giáo viên như học sinh ở Bắc Kinh, lẽ thành tích của các con sẽ còn tốt hơn.”
Trần Phồn bĩu môi: “Đây chính là một biểu hiện của sự bất c. Đều là kế thừa chủ nghĩa xã hội, đều là c dân hợp pháp của đất nước xã hội chủ nghĩa, tại họ thể th qua một số yếu tố khách quan mà thi đỗ những trường đại học tốt hơn, còn chúng ta lại kh quyền đó?”
Diệp Th Minh im lặng, câu hỏi này, cũng kh biết trả lời thế nào, kh chỉ , e rằng tất cả mọi đều kh một câu trả lời tốt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tuy nhiên, Trần Phồn chỉ là than thở mà thôi, nếu theo kế hoạch của Diệp Th Minh, định đưa Trần Phồn đến Bắc Kinh học cấp ba. là cha ruột của Trần Phồn, khả năng cho Trần Phồn một hộ khẩu Bắc Kinh. hộ khẩu Bắc Kinh, học ở trường cấp ba tốt nhất Bắc Kinh, với tư chất của Trần Phồn, muốn thi trường nào cũng hy vọng, tiếc là Trần Phồn kh đồng ý, chỉ muốn ở lại Hưng Long, ở trường cấp ba số 1, cô trường đại học mà muốn thi.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Đưa đến cổng trường, dọc đường th nhiều học sinh mang theo hành lý, ba lô sách vở, hoặc ngồi xe ba bánh xuống xe ở cổng trường, hoặc tự đạp xe đạp, hoặc bộ, sau khi vào khuôn viên trường thì về ký túc xá của .
Tiễn Diệp Th Minh và Tô Di , Trần Phồn liền đến lớp học, cô th Dương Hồng để chiếc cặp sách mang về nhà trên giường, liền nghĩ cô giờ này chắc đang tự học trong lớp.
Trần Phồn vừa ngồi xuống chỗ của , một bạn ngồi hàng ghế sau dùng bút khẽ chọc vào lưng Trần Phồn. Trần Phồn quay đầu lại dùng ánh mắt hỏi ta chuyện gì, bạn nhỏ giọng hỏi: “Vừa cùng lãnh đạo nào đến thị sát vậy?”
Trần Phồn sửng sốt: “ biết đó là lãnh đạo?”
bạn đắc ý nói: “Cả bộ quần áo đó, mặc tr còn oai phong hơn cả bí thư thị trấn , kh làm lãnh đạo thì làm gì?”
Trần Phồn giơ ngón cái về phía bạn, thằng nhóc này, khả năng quan sát cũng khá tốt.
Dương Hồng cũng nghe th cuộc đối thoại của hai , cười khúc khích nhỏ giọng nói: “Đó là bố của bạn Trần Phồn đ, kh th họ giống nhau ?”
bạn nghi hoặc: “Trần Phồn kh Trần Điền ? nghe m bạn trong lớp nói, nhà cô kh ở n thôn ? Bố làm kinh do kh?”
Trần Phồn cười lắc đầu: “ nghĩ nhiều , bạn học, đừng suy nghĩ nữa, hay là tập trung làm bài .”
Dương Hồng ghé sát vào Trần Phồn, nhỏ giọng hỏi cô: “ lại dẫn bố từ bên kia qua vậy?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.