Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 481:
Sau ngày hôm đó, Trần Phồn ở lì trong nhà, đọc sách, ăn cơm, ngủ. Mẹ nuôi Liễu Tư Lan đã được ều chuyển c tác lên tỉnh, ngay ngày thứ hai sau khi kỳ thi đại học kết thúc, cô vội vàng chạy về, mang cho Trần Phồn một bộ quần áo, lại vội vã quay về làm việc. Ai ai cũng bận rộn trên cương vị của , làm, học, cái sự rảnh rỗi kh việc gì làm này khiến Trần Phồn một cảm giác hư vô.
Vu Hải Na gọi ện đến, nói cô ở nhà chán , muốn đến Bến Hải tìm Trần Phồn chơi.
Vu Hải Na tự lái xe đến, cô còn đưa cả Dương Hồng theo cùng. Trần Phồn vui mừng, đưa hai cô bạn chơi một vòng qu đó, buổi trưa thì đến nhà khách tìm chú Mã. Chú Mã đích thân vào bếp, làm ba món mặn và một món c.
Vu Hải Na dáng cao ráo, vẻ ngoài rực rỡ, đeo kính râm vào là tr ai cũng kh lọt mắt, cái vẻ vênh váo đó là biết kh dễ chọc.
Được Trần Phồn dẫn vào đại sảnh nhà khách tìm chỗ ngồi, Vu Hải Na tháo kính râm đặt lên bàn: “Đúng là chỉ thôi, dám dẫn chúng ta đến đây ăn cơm. Dương Hồng này, đây kh nơi ai cũng vào được đâu nhé. một tr bình thường thôi, khi lại là quản lý cả cha mẹ quan chức của chúng ta đ.”
Dương Hồng kh dám tỏ vẻ nhút nhát, cô được Trần Phồn dẫn đến, nếu làm kh tốt sẽ làm Trần Phồn mất mặt.
Trần Phồn rót cho mỗi một ly nước ép: “Đến đây là để lấp đầy cái bụng thôi, cũng kh đáng sợ như nói đâu. Dương Hồng, chị Na tớ thích nói quá lên thôi, đừng nghe chị .”
Dương Hồng cười gật đầu, Trần Phồn lại bắt đầu hỏi Vu Hải Na tại kh muốn ở nhà.
“Thằng Vu Hải Tân nhà tớ hả, đúng là chẳng cho tớ một con đường sống nào cả. Các biết nó đang làm gì ở nhà kh? Nó mời một thầy giáo tiếng , chuyên dạy nó luyện nói. Vừa mới thi xong, tớ còn chưa kịp thoát khỏi cái mớ thi cử thì nó đã lại bắt đầu . Các nói xem, nó là robot kh chứ, chẳng bao giờ th mệt mỏi khi học cả.”
--- Chương 279: Hòa đồng hay kh hòa đồng ---
Sau khi ăn trưa xong, Vu Hải Na và Dương Hồng muốn về Hưng Long, nhưng Trần Phồn kh nỡ để họ .
“Hay là các ở nhà tớ chơi vài ngày ? Bình thường ở nhà mỗi tớ, bố với dì tớ thì sáng tối về làm, chẳng ai nói chuyện với tớ cả.”
Vu Hải Na và Dương Hồng nhau, Trần Phồn tiếp tục than vãn: “Ở trường thì quen cảnh náo nhiệt , về nhà tớ chẳng quen chút nào cả. Tớ tự gọi vài tiếng trong nhà, chỉ nghe th tiếng vọng lại của chính thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-nguoi-cha-th-cong-cua-toi-dot-nhien-lai-tro-ve/chuong-481.html.]
Vu Hải Na biết Trần Phồn đang than vãn, nhưng cô cũng thương Trần Phồn ở nhà một kh ai bầu bạn, liền nói với Dương Hồng: “Hay là hai đứa ở đây thêm hai ngày nữa ? Gọi ện về nhà nói một tiếng là được, nhà khác đâu.”
Dương Hồng đành theo đến nhà Trần Phồn, sau đó gọi ện về nhà. bắt máy là mẹ cô, nghe nói cô muốn ở lại nhà Trần Phồn thêm hai ngày nữa thì tự nhiên kh lời nào phản đối. Bà đã gặp bố Trần Phồn, cũng gặp Tô Di , biết nhà họ là tốt, kh sợ con gái bị thiệt thòi hay tổn thương ở nhà khác, nên liền đồng ý.
Còn về mẹ của Vu Hải Na, tự nhiên cũng kh lời nào để nói. Chỉ em trai của Vu Hải Na là Vu Hải Tân, hiếm hoi bắt máy hỏi Vu Hải Na muốn chơi m ngày ở Bến Hải.
Vu Hải Na kinh ngạc trước sự chủ động của Vu Hải Tân, cẩn thận hỏi: “Hải Tân à, em, em cũng muốn đến Bến Hải chơi ?”
“Đúng vậy, em muốn đến Bến Hải thư giãn một chút. Chị giúp em đặt một phòng ở nhà khách nhé, hai ngày này em sẽ ở đó.”
Vu Hải Na liền Trần Phồn, Trần Phồn tự nhiên đã nghe th lời của Vu Hải Tân qua ện thoại, liền hỏi : “Đặt phòng đơn hay phòng đôi?”
Vu Hải Tân bên kia im lặng một lát, mới nói: “Đặt một phòng đôi, em đưa một cùng.”
Vu Hải Na liền hỏi sẽ đưa ai đến, Vu Hải Tân chỉ nói đến lúc đó sẽ biết, hẹn sáng mai Vu Hải Na đến bến xe đón .
“Cái thằng này, còn giấu giếm tớ nữa chứ. Nhưng mà nó chịu chủ động ra ngoài chơi, chắc bố mẹ tớ cũng mừng lắm đây.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Đúng vậy, tớ với Vu Hải Tân làm bạn học ba năm, kỳ nghỉ nào cũng chẳng nghe nói nó chơi bao giờ. Vào đại học , kỳ nghỉ đ hè biết đâu nó lại bận học như hồi cấp ba chứ, kỳ nghỉ hè này ra ngoài chơi một chút là vừa đẹp.” Dương Hồng gật đầu đồng tình với Vu Hải Na.
Vu Hải Na liền hỏi Trần Phồn: “Kỳ nghỉ này định đâu chơi? Tớ muốn biển, ở đó vài ngày.”
Trần Phồn nhớ ra bố cũng kh từ chối một cách kiên quyết việc cô vùng biên giới Tây Tạng, liền nói: “Nếu kh gì bất ngờ, chắc tớ sẽ vùng biên giới Tây Tạng, Diệp Du đang ở đó, tớ thăm thân.”
Vu Hải Na và Dương Hồng kinh ngạc trừng lớn mắt: “Kh chị em, vừa mới nghe xong đã định chơi lớn ? Đó là vùng núi cao đ, nghe nói còn phản ứng độ cao, bình thường chúng ta lên đó sẽ khổ sở lắm.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.