Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 544:
Trần Phồn l tay che miệng cười vui vẻ, Vu Hải Na lập tức xù l: “ đang cười đúng kh? Nói , đang cười kh? Tớ thảm thế này mà còn cười nhạo tớ, còn là bạn thân nhất của tớ kh hả?”
Trần Phồn đành nghiêm mặt nói: “Tớ đương nhiên là bạn thân nhất của ! Nếu kh bạn thân nhất của , tớ chuyện tốt lại kh gọi ện cho trước ? nói với bố một tiếng, bảo nh chóng đưa đến chỗ tớ , chỗ tớ đại sự tốt lành đang chờ đ.”
Vu Hải Na nghe xong, mắt sáng rực: “Tớ cần mang bao nhiêu tiền ? Tớ cần mang theo con dấu cá nhân kh? Tớ sẽ ở chỗ bao lâu?”
Trần Phồn nghe Vu Hải Na nói vậy liền bật cười: “ lại nghĩ đến việc mang theo bao nhiêu tiền?”
“Thì hồi hè năm lớp mười một , cơ hội trời ban bày ra trước mắt mà tớ lại kh biết quý trọng. M năm nay cứ nghĩ lại là tớ đau lòng ghê. nói xem, nếu hồi đó tớ theo , làm gì tớ làm n, nói kh chừng bây giờ tớ cũng là một tiểu phú bà . Tớ biết mà, sau khi đưa số tiền đó cho hai , c ty họ mở ở Kinh thành giờ kiếm được nhiều tiền đ.”
Trần Phồn th lạ: “ lại biết rõ thế?”
Vu Hải Na ở đầu dây bên kia đắc ý: “Chuyện này mà nói ra thì dài dòng lắm. Con của một chiến hữu của bố tớ học cùng trường với hai . Giờ cả trường họ đều biết chuyện hai khởi nghiệp . Câu chuyện của họ đã truyền cảm hứng cho nhiều học sinh ấp ủ đủ mọi ước mơ đ.”
“ cứ đến đây trước đã, sau đó còn nhiều vấn đề cần cân nhắc. Tớ nói nghe, đến thì đừng hỏi gì cả, bảo làm gì thì làm đó. Tớ đã mặt dày chen ngang để đẩy vào đ. Tớ làm vậy là vì muốn thể rèn luyện thật tốt, rèn luyện được bản lĩnh sau này mới khả năng làm cho sự nghiệp gia đình lớn mạnh hơn.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Sau khi Vu Hải Na kể lại lời Trần Phồn cho Vu Vĩ Thành nghe một lượt, Vu Vĩ Thành kh nói hai lời, lập tức bảo Vu Hải Na chuẩn bị hành lý, muốn đích thân đưa cô đến tỉnh thành.
Vu Hải Bân th chị gái hớn hở như vậy, trong lòng cũng ngứa ngáy: “Chị ơi, rốt cuộc chị và Trần Phồn định làm gì thế?”
Vu Hải Na hì hì cười hai tiếng: “Vu Hải Bân à, đừng tò mò quá thế. Bây giờ chị vẫn còn đang hoang mang đây. Đến khi chúng ta bàn bạc xong , tự nhiên chị sẽ nói cho biết làm gì. Còn , cứ ở nhà mà tận hưởng kỳ nghỉ hè của .”
Thực ra Vu Hải Bân muốn theo, nhưng Vu Hải Na kh dám tự ý dẫn thằng nhóc này khi chưa được Trần Phồn đồng ý. Thằng nhóc này, đừng th ít nói mà lầm, nó láu cá lắm. Vu Hải Na tự nhận kh nhiều mưu mẹo bằng nó, lúc này nó còn gọi là “chị” nữa chứ, càng khiến Vu Hải Na cảnh giác hơn.
Hai vợ chồng Vu Vĩ Thành cùng đưa Vu Hải Na đến tỉnh thành, Vu Hải Na tự lái xe. Vu Vĩ Thành dặn dò Vu Hải Na: “Hải Na, đến đó , Trần Phồn bảo con làm gì thì làm đó. Con theo Trần Phồn sẽ kh chịu thiệt đâu. một số chuyện ta kh nói cho con thì con đừng hỏi, kh lợi cho con đâu.”
Vu Hải Na tò mò vì bố lại nói vậy, Vu Vĩ Thành liền nói: “Bố chỉ thể nói với con, gia tộc bên phía bố của Trần Phồn, kh loại như chúng ta thể với tới được. Tương lai của con, nên một thế giới rộng lớn hơn, chứ kh bị bó hẹp trong cái nơi nhỏ bé là Hưng Long này. Khả năng của bố và mẹ hạn, cơ nghiệp của nhà , sau này thể chỉ làm được đến quy mô như thế này thôi. Nhưng con thì khác, con nên một tương lai lớn hơn và tốt đẹp hơn.”
Vu Hải Na im lặng, Vu Vĩ Thành tiếp tục nói: “Trần Phồn là một trượng nghĩa, chỉ cần cô đặt con trong lòng, con chỉ cần kh hai lòng với cô , cô sẽ đối xử với con như thân. Vì con, cô kh tiếc đắc tội với thương gia Hồng K, đắc tội với Khâu Trường Phong. Hải Na à, đây kh chỉ là do bối cảnh của cô thể giúp cô năng lực như vậy, mà còn bởi vì, cô thật sự đặt con trong lòng. Bố nói với con nhiều như vậy là muốn nhắc nhở con, sau khi bước ra xã hội, con sẽ đối mặt với nhiều lựa chọn, nhiều cám dỗ. Khi con đưa ra lựa chọn, hoặc khi kh thể chống lại cám dỗ, con nghiêm túc nghĩ về những gì Trần Phồn đã hy sinh vì con.”
Vu Hải Na cảm th sống mũi cay cay, đây là lời dặn dò của cha già dành cho cô, càng là lời nhắc nhở cô đừng vì một vài cám dỗ hay lựa chọn mà quên những thật lòng tốt với .
Chưa có bình luận nào cho chương này.