Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 551:
Sau khi Khánh Lai rời , vì kh yên tâm để Trần Phồn ở đây một , đã thuê một dì giúp việc sống cùng nhà. Để tìm được phù hợp, Diệp Th Minh và Tô Di đã bỏ ra nhiều tâm sức, yêu cầu là phẩm chất tốt, làm việc nh nhẹn, lại còn nấu ăn ngon. Sau này, họ tìm được một từ Trần Điền, phụ nữ này họ Châu, chồng bà đã qua đời, m đứa con trong nhà, m đứa lớn đã l vợ gả chồng, cô con gái út năm ngoái đỗ đại học và đang học tại Đại học Sư phạm tỉnh.
Sau khi mời dì Châu về nhà, Khánh Lai còn ở lại vài ngày để dì làm quen. Dì Châu đã thích nghi với môi trường ở đây, Khánh Lai dẫn dì chợ mua rau và một số trung tâm thương mại xung qu hai lần. Sau khi dì Châu hoàn toàn quen thuộc với môi trường xung qu, Khánh Lai mới yên tâm quay lại trường học.
Dì Châu là ít nói, mắt tinh tường, luôn biết việc để làm. Diệp Th Minh lại trả tiền hậu hĩnh, quan trọng nhất là, chỉ chăm sóc một Trần Phồn là sinh viên đại học, chỉ cần đảm bảo ba bữa ăn một ngày, đôi khi Trần Phồn còn ăn ở trường, nên c việc của dì Châu thực ra nhẹ nhàng. Vì vậy, dì Châu và Trần Phồn sống hòa hợp với nhau.
Khi đến, dì Châu mang theo một ít bột gạo nếp vàng ở quê, hấp cho Trần Phồn một nồi bánh tổ. Trần Phồn lúc đó ăn một miếng, số còn lại thì cho vào túi ni l cất tủ lạnh.
“Phồn Phồn à, con lại thích ăn bánh tổ đến vậy? Món này kh dễ tiêu đâu.” Dì Châu yêu quý Trần Phồn. Thực ra, Khánh Lai từng nói rằng Trần Phồn được các cô các dì chào đón. lẽ là do Trần Phồn là một giỏi lắng nghe, mà các cô các dì này thường nhu cầu tâm sự về những chuyện vụn vặt hàng ngày. Trần Phồn thể mang lại đủ giá trị cảm xúc khi họ tâm sự, đó mới là lý do họ yêu quý Trần Phồn.
“Dì Châu à, bánh tổ vừa thơm, vừa dẻo, vừa ngọt, ăn nóng hay rán đều ngon, con cứ thích ăn thôi.”
Dì Châu cười nói: “Vậy dì sẽ làm cho con thường xuyên nhé, gạo nếp vàng trồng ở quê hấp là ngon nhất, lát nữa dì sẽ bảo nhà gửi một ít cho .”
--- Chương 325 Mộc hương phụ ---
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-nguoi-cha-th-cong-cua-toi-dot-nhien-lai-tro-ve/chuong-551.html.]
Con gái út của dì Châu tên là Tô Hương Phụ, là sinh viên khoa Ngữ văn của Đại học Sư phạm, đã là sinh viên năm hai, cô bé xinh đẹp, dáng cao gầy, tính cách hiền lành.
Lần đầu tiên Tô Hương Phụ đến nhà, Trần Phồn th hai mẹ con tr kh giống nhau lắm, liền hỏi dì Châu: “Dì Châu, dì và chị Hương Phụ lại tr kh giống nhau vậy, chị Hương Phụ giống bố cô ạ?”
Dì Châu lúc đó chỉ cười, sau này mới nói với Trần Phồn rằng Tô Hương Phụ kh con ruột của họ, mà là đứa con của một th niên tri thức về thành phố để lại.
Trần Phồn ngạc nhiên, dì Châu cười khổ: “Chuyện này vài năm trước cũng kh là hiếm, nhiều th niên tri thức từ các thành phố lớn, một số vì muốn về thành phố mà hai vợ chồng ly hôn, kh ai muốn con, nên bỏ lại con ở địa phương. Một số th niên tri thức thì l địa phương, hoặc l vợ địa phương, thì sẽ kh muốn con. ít th niên tri thức mang theo con cái về thành phố.”
Bố mẹ Trần Phồn đều từng là th niên tri thức, cô cũng từng nghe Diệp Th Minh nói rằng, những cùng làm th niên tri thức ở vùng Đ Bắc kh ai cũng về được thành phố nơi họ đã sống thời niên thiếu bằng cách tìm được việc làm ở thành phố hoặc thi đỗ đại học, một số thậm chí ở n thôn hoặc n trường đến tận những năm 1980 mới thể về nhà.
“Mẹ của Hương Phụ vẫn còn chút lương tâm, ban đầu chỉ nói là gửi con bé ở nhà chúng , mỗi năm sẽ gửi một ít tiền sinh hoạt phí. Sau này cô lập gia đình mới, sinh con lại bị mất việc, cuộc sống của cô cũng chật vật. Gia đình chúng cũng dần khá giả hơn nên kh đòi tiền của cô nữa. Thực ra lúc đó, chúng đã kh muốn để Hương Phụ về thành phố với mẹ cô , đứa trẻ này tính cách quá mềm yếu, về đó bị khác bắt nạt thì làm ?”
Trần Phồn ra sức gật đầu: “Đúng vậy, dì Châu, dì quyết định như vậy là đúng , ơn sinh thành và ơn nuôi dưỡng, vẫn là ơn nuôi dưỡng quan trọng hơn. Chị Hương Phụ là biết lương thiện, hai năm nữa chị tốt nghiệp đại học, sẽ một c việc tốt. Chị sống tốt , thể quên ơn của dì với chị được?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Dì Châu cười lắc đầu: “Phồn Phồn à, duyên phận giữa với kỳ diệu. Gia đình chúng vốn dĩ đã ba đứa con , cả con trai lẫn con gái. Sau khi Hương Phụ về nhà, hai vợ chồng , và ba đứa con , đều cảm th Hương Phụ chính là con của gia đình . chị của Hương Phụ từ nhỏ đã thương em, ai trong làng mà bắt nạt Hương Phụ, ba chị em trong nhà sẽ cùng nhau đến nhà ta đòi lại c bằng. Sau này Hương Phụ học cấp ba, học đại học. Các chị của Hương Phụ tr nhau góp tiền đóng học phí cho em. làng nói ra nói vào đủ thứ, chúng cứ nghe vậy thôi, chứ kh bao giờ để bụng.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.