Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 588:
Tô Hương Phụ cũng nỗi lo riêng của : "Em chỉ sợ ta nói ra nói vào thôi. Mẹ em nuôi em ăn học vốn đã kh dễ dàng gì. Em học bốn năm, tốt nghiệp được phân c một c việc, kiếm tiền thật tốt để báo đáp gia đình, đó mới là ều nhiều nghĩ em nên làm. Em mà học thêm ba năm nghiên cứu sinh nữa, còn kh biết sẽ bị ta nói những gì nữa."
"Chúng ta quay về đâu mà sợ? Tốt nghiệp đại học, giỏi lắm thì chị được phân c về trường cấp ba ở quê làm giáo viên thôi. Nếu chị tốt nghiệp nghiên cứu sinh, thể sẽ dạy ở đại học. Sự khác biệt giữa hai cái đó, chị hẳn rõ. Tình trạng c việc của giáo viên cấp ba chúng ta thế nào, còn giáo viên đại học thì ra , so sánh rõ ràng như vậy, chị khả năng thi nghiên cứu sinh, tại kh thử một lần?"
Tô Hương Phụ kh biết nghĩ đến ều gì, mỉm cười mím môi: "Em đoán, nếu em nói với mẹ là em muốn thi nghiên cứu sinh, chắc c mẹ sẽ ủng hộ. Chỉ là em th lỗi với mẹ."
"Chị đừng nói như vậy. Nếu chị thi đỗ nghiên cứu sinh, dì Chu về nhà bộ cũng phơi phới. Chị là đứa con dì nuôi dưỡng mà, trong làng chị m ai là nghiên cứu sinh? Con gái dì Chu là nghiên cứu sinh, cái tiếng tăm đó mà vang xa, chị nghĩ nhà chị sẽ lợi ích gì?"
Tô Hương Phụ nghe vậy mắt sáng rực: "Thảo nào mẹ em bảo, trong lòng kh vui, tìm nói chuyện một lát là cái nỗi buồn đó sẽ nh chóng qua . Trình độ của , cao siêu hơn m khoa tâm lý học ở trường em nhiều."
Trần Phồn cười: "Đâu đâu , em chỉ thích luyên thuyên thôi, dám so với m chuyên nghiệp đó chứ."
Lại nói đến chuyện xem nhà, nụ cười trên gương mặt Tô Hương Phụ càng rạng rỡ hơn: “Hải Na dẫn em đó, cô khí chất lắm, xe vừa dừng ở cổng văn phòng bán hàng, bước vào tháo kính râm ra là lập tức tới phục vụ. Em được cô dẫn xem m khu nhà , loại tốt thì hơn hai nghìn tệ một mét vu, loại bình thường thì hơn nghìn tệ một mét vu. Em muốn mua căn hai phòng ngủ, em với mẹ em ở là đủ .”
“ kh mua căn ba phòng ngủ luôn? Mua căn hơn trăm mét vu, ba phòng ngủ, chỗ rộng rãi, chị tới thăm cũng chỗ ở lại.”
Tô Hương Phụ ngượng ngùng nói: “Em kh dám tiêu nhiều tiền như vậy một lúc.”
“Tiêu tiền lại sợ chứ? gì mà đáng sợ? Chị Hương Phụ, chị tin vào bản thân , tiêu hết số tiền này, sau này chị thể kiếm về nhiều hơn nữa. Lần trước em đọc m bài viết nhỏ của chị th hay lắm, chị thử gửi các báo, tạp chí xem , nhỡ đâu biên tập viên thích bài của chị thì đăng luôn thì ? Vừa tiền, vừa được nổi tiếng, tốt biết bao nhiêu.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Phồn Phồn, em lại nhiều ý tưởng thế chứ?” Hương Phụ kh muốn nữa, rõ ràng th m cuốn sách đang mở trên bàn trà, cô chỉ muốn nằm trên tấm thảm dày bên cạnh bàn trà, tâm sự hết lòng với Trần Phồn.
“Cũng chẳng bao nhiêu ý tưởng đâu, em nghĩ chắc là em ở lâu với hai và m bạn của nên bị ảnh hưởng. hai của em, năm tốt nghiệp cấp ba, một mùa hè thôi mà đã kiếm được kh ít tiền. còn nhớ đẹp trai ở học viện y đã đến nhà m lần kh? hai dẫn , cùng với hai bạn học khác của , m bạn cùng phòng ký túc xá của hai, thêm hai và họ em nữa, mùa hè năm đó, nhập hàng từ miền Nam về, bán ở con phố gần Học viện Sư phạm Binhai, bán chạy ên cuồng luôn đó.”
Nhớ lại cái mùa hè sôi động , Trần Phồn bỗng dưng cảm th như sống lại tuổi trẻ, trong lòng dâng trào bao cảm xúc.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tô Hương Phụ lắng nghe chăm chú, cô cũng từng gặp Khánh Lai. Rõ ràng là cùng tuổi, nhưng chỉ cần thoáng qua là thể th, Khánh Lai trưởng thành hơn bạn bè đồng trang lứa. Hương Phụ luôn nhớ, mẹ cô từng nói, Khánh Lai và Phồn Phồn, từ khi lão đại phu Trần qua đời, đã trở thành những đứa trẻ kh ai quản, may mắn là vẫn còn bố của Phồn Phồn. Bố của Phồn Phồn đã đối xử với Khánh Lai như con cháu trong nhà. bây giờ xem, ai mà kh nói một câu, đúng là một đứa trẻ giỏi giang năng lực.
Điện thoại của Trần Phồn reo vào lúc này. Cô ngạc nhiên, giờ này mà ai còn gọi cho cô. Cầm lên xem, hóa ra là Cố Tư. Bắt máy, giọng Cố Tư ở đầu dây bên kia nghe vẻ lạ lùng, bảo Trần Phồn qua chỗ cô một chuyến.
Trần Phồn nói với Hương Phụ một câu, mặc một chiếc áo khoác dày ra cửa, sang sân nhà bên cạnh.
Cố Tư đang tự rót tự uống, th Trần Phồn đến, cô giơ ly rượu về phía Trần Phồn: “Phồn Phồn, c chúa của chị, em đến , lại đây, sang ngồi cạnh chị nào.”
Trần Phồn cởi áo khoác ra, chị Ngô nhận l treo lên giá áo ở cửa. Trần Phồn hỏi chị : “Cô uống bao nhiêu ạ?”
Chị Ngô cười khổ lắc đầu: “Đại tiểu thư uống từ sau bữa tối ở đây , vừa nhận một cuộc ện thoại, uống liền ba ly, giờ mới bắt đầu say.”
Cố Tư uống rượu vang đỏ. Trần Phồn kh thích mùi vị này, luôn cảm th rượu này kh ngon bằng rượu nếp ở quê, còn bị Vu Hải Na chê là “ phàm tục kh biết thưởng thức đồ cao cấp”.
Chưa có bình luận nào cho chương này.