Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 640:
Trên đường lái xe đưa Trần Phồn về nhà, Tô Di nói với Trần Phồn: “Dì th đó, con chính là ngôi may mắn nhỏ của dì, ở bên con, dì làm gì cũng thuận lợi.”
Trần Phồn sung sướng: “Thật ạ? Con cũng th con là may mắn. Dì Tô, vậy dì đợi đến tháng chín mới nhập học ạ?”
Tô Di nói: “Đúng vậy, trường học tháng chín mới khai giảng, dì sẽ đợi đến lúc khai giảng mới đến trường.”
“Ôi, còn m tháng nữa lận. Dì Tô, vậy dì định chơi đâu kh?”
Tô Di cười nói: “Phồn Phồn à, bây giờ thân phận học sinh đối với dì là thứ kh đáng nhắc đến nhất. M thân phận khác của dì mới là quan trọng nhất.”
Trần Phồn suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Con coi như đã hiểu , l chồng sinh con chẳng là chuyện tốt đẹp gì cả. Cứ xem mà xem, rõ ràng một sống ung dung tự tại biết bao, vậy mà cứ nghĩ quẩn l chồng, sinh thêm một đứa con, đến lúc đó, thời gian chẳng của , cuộc đời cũng chẳng của . Đối với phụ nữ mà nói, kết hôn là một cuộc giao dịch lỗ vốn nhất.”
“Con nghĩ như vậy hơi cực đoan đó. Gia đình này kh là gia đình của riêng ai, mà là gia đình của cả nhà. Giống như nhà nè, thật ra hoàn cảnh nhà khá đặc biệt, là một gia đình tái hợp, con và bố con thì hơn mười năm sau mới đoàn tụ. Vậy mà gia đình năm chúng ta lại sống hòa thuận như vậy, tại chứ? Kh là c lao của riêng ai trong năm chúng ta, mà là chúng ta năm đều th cảm và giúp đỡ lẫn nhau. Bố con làm việc bận, hồi dì bận làm việc, bố con về nhà đều giúp dì làm việc nhà. Tuy bố con chỉ làm một chút thôi, nhưng dì cũng cảm kích .”
Trần Phồn cười trêu chọc: “Dì Tô, dì dễ dụ thật đó, giúp dì một chút việc nhà mà đã khiến dì vui vẻ đến thế.”
“Đó là vì thời gian của bố con quá quý giá, c việc bận rộn như vậy, kh chỉ mệt mỏi về thể chất mà còn cả tinh thần, vậy mà vẫn cố gắng giúp dì làm một số việc. Phồn Phồn, con nói xem, dì còn gì mà kh hài lòng nữa chứ? Lại còn m đứa con như các con, đối xử với dì tôn trọng, dì chuyện gì các con cũng đều giúp dì hiến kế, bậc trưởng bối nhà ai mà sung sướng như dì kh?”
Trần Phồn ha ha cười lớn: “Dì Tô, nếu dì cứ tiếp tục khen nữa, con kh biết nói gì luôn đó.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-nguoi-cha-th-cong-cua-toi-dot-nhien-lai-tro-ve/chuong-640.html.]
Đèn đỏ dừng xe, Tô Di quay đầu Trần Phồn đang cười vui vẻ, cũng cười theo, nhưng trong lòng lại kh khỏi chua xót. Trần Phồn chỉ là con gái riêng của cô, vậy mà khi cô đưa ra quyết định lại hết lòng ủng hộ. Còn Tinh Tinh thì ? Đó là con gái ruột của cô, kh chỉ phản đối cô bán c ty để tạm dừng nghỉ ngơi, mà còn nói nhiều lời khó nghe qua ện thoại. Những lời đó, mỗi khi Tô Di nhớ lại, lại khiến cô cảm th là một mẹ thất bại, cô đã kh nuôi dạy con gái tốt.
“Trước khi khai giảng
, dì ở nhà chăm sóc tốt cho bố con. Ông bận c việc quá, ba bữa một ngày dì đốc thúc ăn. Nếu thời gian, dì sẽ đưa đến đây thăm con, hoặc là đưa đâu đó chơi.”
Trần Phồn kh nói gì. Đây thực ra là lý do cô kiên quyết muốn Diệp Th Minh tái hôn sau khi ly hôn với Trịnh Vân Tuyết. Trong một gia đình, nếu kh trưởng bối nam, trưởng bối nữ một nuôi m đứa con thì cuộc sống sẽ khó khăn hơn một chút, nhưng nếu kh trưởng bối nữ, thì gia đình đó, đối với bất kỳ ai trong gia đình, đều kh cảm giác thuộc về.
Đây là đạo lý mà Trần Phồn đã đúc kết được từ những câu chuyện phiếm nhỏ nhặt nghe được ở làng. Bất kể phụ nữ chủ gia đình là vợ cũ hay mới đến sau, nếu trong gia đình kh phụ nữ trụ cột, dễ phát sinh nhiều vấn đề.
Cũng kh thể nói rằng tất cả các bà mẹ kế đều thể hòa hợp tốt với con cái như Tô Di, và mối quan hệ với Diệp Th Minh cũng tốt. Sự hòa hợp giữa với cũng cần duyên phận nhất định.
Tô Di kh nán lại thành phố tỉnh lâu, sau khi giải quyết xong c việc, cô vội vã quay về Bến Hải.
Diệp Th Minh tan làm th Tô Di đang nấu cơm trong bếp liền hỏi cô: “ em kh ở lại đó thêm m ngày?”
“Em kh lo cho , ở nhà một em kh yên tâm.”
Diệp Th Minh cười nói: “Em kh ở nhà thì ra căng tin ăn cơm, gì mà kh yên tâm chứ? Em nói chuyện với thầy Thôi thế nào ?”
Tô Di cười nói: “Thầy Thôi là của bạn Phồn Phồn. Tối hôm đó đưa Phồn Phồn , thầy Thôi cũng dẫn cháu trai thầy , hóa ra hai đứa nhỏ lại quen nhau. Nhờ vậy mà và thầy Thôi kh cảm th quá gượng gạo. Sau khi nói chuyện về tình hình của , thầy Thôi nói sau này thầy sẽ mở một đề tài nghiên cứu, đến lúc đó sẽ đưa làm đề tài này. Trong nửa năm đầu, một số tiết học lên lớp lớn, chắc là kh thể vắng mặt, sau đó thì thể tự làm đề tài, đến lúc đó chắc là kh cần lúc nào cũng ở trường.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.