Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 719:
Trần Phồn ngửa đầu lên bầu trời đầy . Kh giữa tháng, trăng kh lớn, bầu trời treo đầy . Trần Phồn khẽ nhắm mắt, Vệ Thừa lặng lẽ đứng một bên, nghe th Trần Phồn khẽ nói một câu: “Đến .”
Vệ Thừa nghĩ, chắc là những kẻ theo dõi họ đã tới.
Trần Phồn l từ túi ra một gói gi nhỏ bằng bàn tay, mở ra thì th đó là một ít bột màu sẫm. Đổ chỗ bột đó lên đống lửa, Vệ Thừa nghe th Trần Phồn lẩm bẩm: “Bây giờ muốn kiếm được m vị thuốc này kh dễ đâu nha. Một gói này bây giờ chắc cũng m nghìn tệ, đừng để em phí tiền oan uổng như vậy chứ.”
Vệ Thừa đã nghe th tiếng xe ô tô đang chạy tới. Trần Phồn kéo đứng bên đống lửa, lặng lẽ một chiếc xe việt dã chạy đến cạnh đống lửa, từ trên xe bước xuống năm đàn vạm vỡ.
Trần Phồn nương theo ánh lửa, đánh giá từng trong số năm tên đó, nhíu mày: “Trong năm các , ba là địa phương, hai còn lại kh . Chắc hẳn, các đến từ vùng Tạng đúng kh? nghĩ, các hẳn là trong một băng nhóm buôn lậu.”
Năm đều sững sờ. Sau đó một đàn cười gằn: “Kh ngờ cô lại biết rõ lai lịch của chúng . Nếu đã như vậy, thì càng kh thể tha cho các được .”
Trần Phồn Vệ Thừa: “ muốn so tài với họ kh? M tên này mà solo thì kh ai là đối thủ của đâu.”
Vệ Thừa ngạc nhiên. Gần đây các đơn vị liên quan vẫn đang ều tra một băng nhóm buôn lậu, kh ngờ hai họ lại vô tình đụng độ với chúng.
Vệ Thừa bước tới một bước. Đối diện phá lên cười ha hả, cứ như thể vừa nghe được một chuyện cười vô cùng nực cười vậy: “Này nhóc, chúng kh là quân tử, ai mà đấu từng với ? Chúng biết là trong quân đội, tuy chúng kh muốn xung đột với các , nhưng bây giờ, chúng cần các đổi m em của chúng ra.”
Trần Phồn cười hì hì: “Thì ra là tiếc m em đó à? Chuyện này dễ thôi, các cùng họ kh được ? Cứ coi như nửa đêm c ba mà rầm rộ như vậy, làm phiền ngắm .”
M đàn phá lên cười ha hả: “Này cô bé, cô là con gái mà lại tự mãn vậy? Sáng nay m em kia là do khinh địch nên mới mắc bẫy của cô thôi. M chúng đây kh tay kh đến đâu.”
“Đúng vậy, cô bé, chúng cũng khá nể phục gan dạ của cô đ. Chỉ tiếc là, ở đây, gặp m em chúng , cô cứ ngoan ngoãn nghe lời thì cũng sẽ ít bị đánh vài trận thôi.”
Nghe những lời càng lúc càng hạ lưu của đám đàn đối diện, Trần Phồn cười lắc đầu: “Các tưởng sáng nay tg là vì các khinh địch à? Vậy các nghĩ rằng, việc để các khinh địch, cũng là bản lĩnh của kh?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Gã lão đại đối diện kh biết nghĩ đến ều gì mà sắc mặt chợt biến đổi, khẽ nói với bên cạnh: “Chúng ta quay về xe .”
Trần Phồn nghe th, cười hì hì: “Muốn về xe à? Muộn nhé.”
Vệ Thừa liền th năm đàn đó cứ lắc đầu lia lịa, rút s.ú.n.g từ thắt lưng ra. Họng s.ú.n.g đen ngòm muốn chĩa vào đối phương, nhưng tiếc là ánh mắt kh thể tập trung, tay cũng kh nghe lời sai khiến, loạng choạng như say rượu.
Vệ Thừa ngạc nhiên, hỏi Trần Phồn: “Họ bị làm vậy?”
Trần Phồn chỉ vào đống lửa: “Họ đã trúng mê dược của em . Mê dược này của em lợi hại lắm đó. Ông ngoại em nói, năm xưa dựa vào phương thuốc mê dược này mà đã làm mê được kh ít thú rừng trong rừng sâu Đ Bắc. Cũng nhờ những con thú rừng đó mà mới thể sống sót ở đó mười m năm trời. Chỉ tiếc là, bây giờ nhiều vị thuốc khó tìm.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Gã lão đại đối diện thể chất tốt nhất, là cuối cùng ngã xuống, vẫn kh cam tâm hỏi Trần Phồn: “Cô làm vậy là bất nhân bất nghĩa.”
Trần Phồn cười lạnh: “ nói với là bất nhân bất nghĩa ư? dám thốt ra m chữ đó? kh nói đến lúc các đối xử với những phụ nữ và trẻ em đáng thương kia thì là bất nhân bất nghĩa kh? khinh nhất những như các , ỷ mạnh h.i.ế.p yếu, bắt nạt kẻ yếu, vì dục vọng cá nhân mà bắt c, buôn bán những phụ nữ và trẻ em đáng thương đến những nơi hẻo lánh. Lúc các đếm tiền, kh nghĩ xem làm đúng hay sai?”
Gã lão đại cuối cùng vẫn kh phục, nhắm mắt lại. Trần Phồn bước tới, giáng một cú đá thẳng vào mặt . Vệ Thừa th Trần Phồn một cú đá xuống, mặt gã lão đại sưng vù lên th rõ bằng mắt thường.
Vệ Thừa xoay vòng tìm tín hiệu, cuối cùng cũng tìm được tín hiệu yếu ớt ở một góc. gọi ện cho Chu Hoành Xương.
Chu Hoành Xương cho biết sẽ lập tức đưa tới. Vệ Thừa đặt ện thoại xuống, liền th Trần Phồn đang nằm bên đống lửa sắp tàn, mắt những vì trên trời, kh biết đang nghĩ gì.
--- Chương 440 Ưu Điểm Của Vệ Thừa ---
Vệ Thừa tới, ngồi xuống đất bên cạnh Trần Phồn.
Trần Phồn đầy trời , hỏi Vệ Thừa: “ nói xem, tại trên đời lại nhiều kẻ ác đến vậy? Rõ ràng những phụ nữ, trẻ em kia đều là vô tội, tại họ lại trở thành nạn nhân của những kẻ này?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.