Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 769:
Ông ngoại của Trần Phồn là một khoáng đạt, bất kể gặp khó khăn gì, đều thể tự tìm ra một con đường khiến thoải mái. Nếu kh, đã chẳng thể kiên trì hơn mười năm trong hoàn cảnh khó khăn như vậy.
"Ông ơi, cháu biết tình yêu của chúng cháu vĩ đại, vì lý tưởng riêng mà mỗi chúng cháu kiên trì ở một nơi. Nhưng cũng những lúc như bây giờ này, bạn thân của cháu sắp du lịch miền Nam với bạn trai, nhiều xung qu cháu được bạn trai chăm sóc tận tình, chu đáo, còn cháu thì chỉ cần bạn trai kh mặt, mọi thứ cháu đều tự gánh vác. Dù cháu yêu bạn trai , nhưng cháu cũng những lúc yếu lòng chứ."
Ông Trình vẫn mỉm cười lắc đầu: "Con bé này, cháu chỉ đang làm làm mẩy thôi. Nếu cháu thực sự yếu lòng, cháu đã kh nói những lời này với . th cháu dạo này rảnh quá đ."
Trần Phồn bĩu môi: "Thế thì cháu kh bắt đầu ôn thi cao học ạ?"
Ông Trình liền bật cười khẩy: "Suất học thạc sĩ của cháu, đã giữ chỗ cho cháu từ lâu . Với thành tích của cháu, việc được xét tuyển thẳng vào trường kh thành vấn đề. Cháu thời gian rảnh đó thì nên luyện tập châm cứu cho tốt, và nghiên cứu kỹ những y ển mà nhà họ Trần để lại ."
Trần Phồn nói: "Cháu sẽ thi cao học ở một trường khác, cháu cũng muốn học hỏi y thuật từ các nơi khác nữa."
Ông Trình hậm hực nói: "Nếu cháu dám bỏ , sẽ đánh gãy chân cháu. Ông ngoại cháu đã dặn , con bé này quá nghịch ngợm, kh nghe lời thì đánh."
Trần Phồn càng hớn hở: "Ông nói thế là nghe ạ? Từ nhỏ đến lớn, còn chưa từng động đến cháu một ngón tay, nói m lời đó với mà cũng tin ?"
Ông Trình xua tay: "Đi cháu, đừng ở đây chọc tức nữa. rảnh rỗi sinh n nổi đến mức nói chuyện phiếm với cháu để tự tức giận ."
Trần Phồn cười tủm tỉm đứng dậy: "Ông ơi, cháu đây ạ. Sáng mai cháu sẽ lái xe qua, mang ít đồ đến cho và bà."
Ông Trình nghe vậy, mắt sáng lên: " món ngon gì thế?"
Trần Phồn ghé lại gần, nói nhỏ: "Bố cháu gọi ện cho cháu vào buổi trưa, nói là chiều nay bố sẽ đến, mang theo ít đồ ăn ngon do nhà khách bên bố tự làm. Món ăn của chú Mã thì đã nếm thử đ."
Ông Trình liên tục gật đầu: "Được, được, được. Nếu thịt thủ heo thì cho nhiều một chút nhé, thích món đó."
Trần Phồn gật đầu: "Vâng, cháu sẽ ưu tiên ăn trước được kh ạ?"
Hai đang túm tụm nói chuyện thì ở cửa hỏi: "Hai lại món gì ngon vậy?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trần Phồn ra, Giáo sư Mạnh đang đứng ở cửa, ánh mắt sáng quắc họ, cô liền cười nói: "Kh món gì ngon cả, chỉ là đồ tự làm thôi."
Giáo sư Mạnh nói: "Lão Trình, lần trước con trai mang về một quả dưa hấu, đã chia cho một nửa đ. Nếu đồ ăn ngon mà ăn một thì kh lẽ đâu nhé."
Ông Trình tức đến gãi đầu lia lịa: "Thôi đừng nhắc đến quả dưa hấu của nữa. Ông nhắc m tháng nay đ, quả dưa hấu đó ngoài phố chỉ vài hào một cân, dựa vào nửa quả dưa đó mà vơ vét của bao nhiêu đồ ăn ngon hả?"
Giáo sư Mạnh thản nhiên nói: "Thì kệ chứ. bao nhiêu học trò, nhưng kh ai tháo vát bằng Trần Phồn cả. Ông may mắn tìm được một đồ đệ tốt như vậy, dù thì ăn sung mặc sướng cũng kh được bỏ rơi , nếu kh, sẽ ra hành lang la ầm lên đ."
Trần Phồn cũng kh bận tâm đến hai già tổng cộng hơn 150 tuổi đang cãi nhau trong phòng, cô cười tủm tỉm rời khỏi văn phòng của Ông Trình. Hôm nay cô đạp xe đạp đến, tìm th xe của ở nhà xe phía trước tòa nhà văn phòng, đạp xe về nhà.
Về đến nhà, Tô Hương Phụ cũng mặt, cô sẽ cùng giáo sư để tham dự một hội nghị nào đó. Dù kh thể làm phiên dịch tại chỗ, nhưng được để mở rộng tầm mắt cũng tốt.
Tô Hương Phụ nói với Trần Phồn: "Cháu miền Nam lần này, nghe nói nhiệt độ ở đó bây giờ cao hơn bên một chút."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trần Phồn nói: "Nhiệt độ cao, nhưng độ ẩm cũng cao đ. Bên lạnh khô, còn bên đó lạnh ẩm. Cháu đừng vì nghe nói nhiệt độ cao mà mang ít quần áo dày nhé, nào là áo phao, áo giữ nhiệt, đều mang theo. Đi xa như vậy, đừng để bị cảm lạnh."
Tô Hương Phụ gật đầu: "Vâng, cháu nghe chị. Lát nữa cháu sẽ cho chiếc áo phao dày của vào vali."
Bà Châu từ bếp ra, hỏi Tô Hương Phụ: "Để dì nướng cho cháu hai cái bánh lớn mang theo nhé, cả dưa muối nữa, mang theo , hai thứ này để được lâu đ."
Trần Phồn vội vàng ngăn lại: "Dì ơi, bây giờ ra ngoài kh giống ngày xưa đâu ạ. Bây giờ ra ngoài, chỉ cần mang đủ tiền là được, còn những thứ khác thì kh cần."
Bà Châu dù chút kh hiểu, nhưng vẫn tôn trọng: "Vậy thì dì cho Hương Phụ thêm tiền vậy."
bóng lưng Bà Châu vào phòng ngủ tìm tiền, Tô Hương Phụ nhỏ giọng nói với Trần Phồn: "Chỉ cần là lời chị nói, mẹ cháu đều tin cả."
Trần Phồn cười hì hì: "Cháu biết vì kh? Đó là vì, chị đây cũng khả năng khiến khác tin tưởng mà, chị Hương Phụ, nghe lời chị , đảm bảo cháu sẽ luôn thịt ăn."
--- Chương 473: Con đường Khánh Lai đã qua ---
Chưa có bình luận nào cho chương này.