Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 775:
Khánh Lai lại nói: “Bên Bân Hải, Kiến Linh đầu tư góp vốn vào một c ty bất động sản quy mô khá lớn. C ty này bối cảnh khá sâu rộng, nếu em phân tích kỹ sẽ th, các khoản đầu tư của Kiến Linh ở Bân Hải khéo léo, đều là vào các c ty lớn. C ty của các em tuy quy mô nhỏ, nhưng lại dồi dào. ở tỉnh còn nói, đừng th c ty các em do phụ nữ làm chủ, nhưng tiền thì nhiều vô kể, chẳng ai biết c ty các em rốt cuộc bao nhiêu tiền.”
Giàu đến mức nào, Trần Phồn cũng kh biết, nhưng cô biết, c ty của họ mẹ của Cố Tư chống lưng. Sau khi mẹ của Cố Tư lui về kinh thành, dựa vào các mối quan hệ cũ, cộng thêm một khoản tiền lớn mang từ Hồng K về, đã trở thành do nghiệp đầu ngành trong giới bất động sản.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Dựa cây lớn thì dễ mát. Chúng ta tuy nhỏ bé, nhưng đứng sau chúng ta lại mạnh mẽ. Nhà họ Nguyên, đó kh chỉ là những làm ăn giỏi trong giới thương trường đâu.”
Sau khi Nguyên K tổ chức tang lễ cho Cố Tư ở Hồng K, bà đã hoàn toàn tuyệt giao với nhà họ Cố, bán hết tất cả cổ phiếu của nhà họ Cố đang nắm giữ, xử lý phần lớn bất động sản ở Hồng K, dẫn theo những dưới quyền cùng với số tiền thu được, trực tiếp rời Hồng K, trở về kinh thành. Mặc dù kh làm thủ tục ly hôn với cha của Cố Tư, nhưng trong mắt ngoài, Nguyên K, đã mất đứa con làm chỗ dựa, đã hoàn toàn biến mất khỏi nhà họ Cố.
ngoài thể kh hiểu rõ, nhưng Trần Phồn và những hiểu chuyện bên trong đều rõ, tại Nguyên K kh làm thủ tục ly hôn, tại lại bán tháo cổ phần của nhà họ Cố. Thực ra là để sau khi cha của Cố Tư qua đời, bà thể phân chia tài sản của nhà họ Cố, nhưng lại kh liên quan gì đến c ty của nhà họ Cố.
Nguyên K là đầu óc kinh do. C ty của nhà họ Cố, những năm đầu thể phát triển được là nhờ Nguyên K. Nguyên K đã âm thầm bao vây c ty của nhà họ Cố, kh biết đến khi nào, c ty của nhà họ Cố sẽ trở thành một cái vỏ rỗng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Từ chuyện của Kiến Linh nói đến chuyện của nhà họ Cố, Khánh Lai cảm khái nói: “M năm nay, đã chứng kiến quá nhiều chuyện . những gia đình vốn êm ấm, vậy mà chỉ vì tr giành gia sản mà em tương tàn, cha con trở mặt. Cũng may là sau này sẽ kh làm kinh do, chú Diệp đã vạch ra con đường sẽ trong tương lai, luôn biết làm gì. Phồn Phồn à, một , trong quá trình trưởng thành, một lớn như vậy ở bên cạnh em, khi em cần giải đáp thắc mắc, khi em cần đưa ra lựa chọn, thể giúp em phân tích, giúp em lập kế hoạch, đó thực sự là một ều vô cùng may mắn.”
Quá trình trưởng thành, cần đưa ra nhiều lựa chọn. Lựa chọn đúng, đó chính là một con đường tắt. Lựa chọn sai, tuy cuối cùng thể sẽ quay trở lại con đường đúng, nhưng thời gian và c sức lãng phí trong quá trình đó lại là ều kh thể bù đắp được sau này. Bởi vì thời gian đã trôi qua là đã trôi qua, dù bạn cố gắng theo đuổi thế nào cũng kh thể l lại được. Quá khứ đã qua kh thể khuyên răn, tương lai vẫn thể nắm bắt.
Trần Phồn gật đầu: “ kh như em, em còn nhỏ đã được chọn lựa xong xuôi , chỉ cần theo con đường đã chọn là được. xem kìa, thi đại học chọn trường, chọn ngành, sau này chọn giáo sư hướng dẫn, chọn đề tài, sau nữa, những lựa chọn đối mặt còn nhiều hơn. Nghĩ nghĩ lại, vẫn là em sướng, ngoại em cái gì cũng chọn sẵn cho em hết , ngay cả giáo sư hướng dẫn sau này khi học thạc sĩ, tiến sĩ cũng chọn sẵn cho em .”
Khánh Lai nghe Trần Phồn nói chút tủi thân, cười nói: “Em mới là may mắn nhất đ. Em là trời sinh ra để học y, một thân tài năng. Kh học y thì em định làm gì? Phồn Phồn à, vẫn luôn nghĩ, tài năng này nên là sự hỗ trợ giúp con sống hạnh phúc, chứ kh nên trở thành gánh nặng. Chúng ta đều biết em học mệt, nhưng em lại tận hưởng quá trình học đó. Em tự nhận ra kh, khi em khám bệnh cho khác, cái vẻ mặt đó, cái cảm giác thành tựu đó, đều cảm th cả em đang tỏa sáng.”
Trần Phồn bị lời của Khánh Lai chọc cười ha hả, cười xong mới nói: “Bây giờ nghĩ lại, ngoại thật sự quá tinh r. Ông đã rời xa chúng ta bao nhiêu năm , vậy mà chúng ta thực ra vẫn nằm trong tầm kiểm soát của . nghĩ tại lại tìm bố em về? Đó là vì biết, em cần nâng đỡ. Nhà họ Trần chúng ta muốn quật khởi trở lại, chỉ dựa vào một em là con cháu duy nhất thì kh thể được. Đừng th ngoại em và bố em chưa bao giờ gặp mặt, chỉ dựa vào cuốn nhật ký mẹ em để lại, ngoại em cũng đã phân tích tường tận con bố em . Bố em à, đây là đang ‘cõng vác’ cho nhà họ Trần đ.”
Khánh Lai cười ha hả, “Đừng để chú Diệp biết những lời này của em nhé, biết được chắc chú sẽ buồn một thời gian dài đ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.