Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 779:
Mạnh Phàm Đ được phân c về một đơn vị ở huyện sau khi tốt nghiệp đại học, đó là nhờ sự giúp đỡ của Thầy Mạnh. Thầy Mạnh đã nhờ bạn học cũ của giúp xin một biên chế cho Mạnh Phàm Đ. Nhưng Mạnh Phàm Đ muốn sự phát triển tốt hơn, thì chỉ dựa vào mối quan hệ của bạn học của Thầy Mạnh là kh đủ.
Hôm nay gặp được Trần Khánh Lai, đối với Mạnh Phàm Đ mà nói, chính là một niềm vui bất ngờ. ta nhiều ý tưởng, và duy nhất thể giúp ta lúc này chính là Thầy Mạnh.
Đến trường, Thầy Mạnh vẫn chưa tan tiết tự học buổi tối. Mạnh Phàm Đ trực tiếp đến văn phòng tìm thầy.
Thầy Mạnh th Mạnh Phàm Đ đến thì hơi lạ: “Muộn thế này lại đến, chuyện gì à?”
Mạnh Phàm Đ th trong văn phòng kh ai, bèn nói: “Vừa nãy mời bạn học ăn cơm ở nhà hàng gần nhà khách, thì gặp Trần Khánh Lai.”
Thầy Mạnh cầm tách trà lên, uống một ngụm trà: “Thầy biết , đã nói với thầy, mai về thắp hương cho nội, mai còn về ngay nên kh đến được.”
Mạnh Phàm Đ nói: “ à, em đã nghĩ kỹ , sau này em sẽ theo Trần Khánh Lai. khác kh biết, nhưng em biết, hồi học, đến thăm Trần Khánh Lai chính là cựu Thị trưởng Diệp.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Thầy Mạnh cười: “Thằng nhóc nhà cũng là tâm đ.”
Mạnh Phàm Đ nói: “Ban đầu em kh biết, hồi học đại học, Thị trưởng Diệp đến trường chúng em tham gia một hoạt động, em tình cờ làm c việc phục vụ, sau khi gặp thì mới biết. à, thật kh ra gì, quen biết tài giỏi như vậy mà kh kể cho chúng em.”
Thầy Mạnh nói: “Kể với làm gì? Khánh Lai là một đứa trẻ khổ sở, khó khăn lắm mới được một lớn thể đỡ đần cho nó. Chẳng lẽ thầy khoe khoang cho ai cũng biết ? Cũng là Khánh Lai tự cố gắng, thằng bé này, sau này phát triển kh thể lường trước được.”
Mạnh Phàm Đ nói: “Thế nên em mới muốn theo Trần Khánh Lai. Mối quan hệ của gia đình chúng ta, sau này thể giúp em hạn chế. Hồi học, tuy em và Trần Khánh Lai kh thân thiết lắm, nhưng ở đó. ơi, sau này giúp em đó.”
Thầy Mạnh vội nói: “Đây là chuyện của chính . Vì chuyện phân c c việc của , thầy đã hạ tìm bạn học cũ, món ân tình này coi như đã dùng cho . Sau này phát triển thế nào tự lo l. muốn theo Khánh Lai, vậy thì tự nói với , nói rõ ràng là được. Còn về phần thầy, Đ Tử à, nếu thầy mà nhúng tay vào, thì tình thầy trò giữa thầy và Khánh Lai sẽ bị biến chất mất.”
Mạnh Phàm Đ cười hì hì nói: “ câu nói của là được , em nhất định giữ quan hệ tốt với Khánh Lai, biết đâu, thằng em này dựa vào tình bạn với Khánh Lai, thể tiến xa hơn thì .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-nguoi-cha-th-cong-cua-toi-dot-nhien-lai-tro-ve/chuong-779.html.]
Khánh Lai đương nhiên kh biết, bạn học của đã để ý đến . Sau khi về nhà khách vệ sinh cá nhân và nghỉ ngơi, hơn bốn giờ sáng, chu báo thức reo, liền thức dậy.
Bên ngoài trời tối đen như mực. Khánh Lai vệ sinh xong thì gọi ện cho Trần Phồn, Trần Phồn vừa ngủ dậy, nhắm mắt rửa mặt, miễn cưỡng mở mắt, sau khi nhận ện thoại của Khánh Lai thì thu dọn hành lý, mở cửa phòng.
Khánh Lai th Trần Phồn còn ngái ngủ thì nói: “Lên xe em cứ ngủ tiếp , đến nơi sẽ tỉnh táo thôi.”
Trần Phồn “ừ” một tiếng, l lại tinh thần ra bãi đậu xe của nhà khách, ngồi lên xe xong thì ngủ ngay.
Khánh Lai Trần Phồn ngủ ngon lành, cười lắc đầu, cô em gái này vẫn như vậy.
Con đường vẫn là con đường đó, con đường mà mỗi lần về quê đều , nhưng lần này, tâm trạng trở về nhà của Khánh Lai lại khác.
Lái xe, Khánh Lai lại hai mươi m năm cuộc đời . Hồi nhỏ, ai trong làng mà chẳng nói là đứa trẻ khổ sở, nhỏ tí đã mất cha, mất mẹ. Ông Trần hiền lành, nhận nuôi . Hồi nhỏ Khánh Lai tự ti, luôn cảm th là một thừa thãi. Những lời đàm tiếu của làng xuyên suốt tuổi thơ . Mặc dù sau này dưới sự dạy dỗ của , đã cố gắng học hành chăm chỉ, cuối cùng cũng đỗ cấp ba trọng ểm, nhưng làng vẫn nói: “Khánh Lai à, cũng chỉ là con nuôi thôi.”
Chính hai chữ “thôi” đó khiến những nỗ lực của Khánh Lai trở nên nhỏ bé. Chính nội đã kiên nhẫn khuyên bảo , sau đó còn sắp xếp tốt nhất cho , viết thư cho mà kh thích nhất (Diệp Th Minh), để chú Diệp tiếp nhận việc giáo dục Khánh Lai.
Đây là ều Khánh Lai biết ơn nội nhất, biết một đứa trẻ ở tuổi Khánh Lai cần gì, và càng biết rằng giao Khánh Lai và Trần Phồn cho Diệp Th Minh chăm sóc là sự sắp xếp tốt nhất cho hai đứa trẻ.
Đây là ngày trước Tết Th Minh, tiết Hàn Thực, nhiệt độ sáng sớm vẫn còn se lạnh. Chưa đến năm giờ, đường chân trời phía đ đã bắt đầu đổi màu.
Thở dài một hơi thật dài, Khánh Lai cảm th sau này mỗi lần về quê trên con đường này, đều sẽ rực rỡ như hôm nay.
Về phía nghĩa trang, trời chưa sáng đã đến tảo mộ. Khánh Lai đậu xe bên đường, Trần Phồn mở đôi mắt mơ màng, đưa mắt qu dụi mạnh mặt.
“ hai, sau này chúng ta đừng ở huyện nữa. Về nhà , nhờ thím ba chuẩn bị trước cho chúng ta hai bộ chăn đệm là được .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.